Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 118: Năm Tám Mươi Tư
Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:08:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Một đêm tỉnh dậy, bên ngoài trắng xóa, tuyết vẫn bay lất phất như tơ liễu theo gió. Lục Gia Hinh đưa tay hứng, tuyết rơi tay liền tan .
Tiểu Thu thấy , vội vàng chạy đến đẩy cô nhà: “Cô út, chị sức khỏe yếu thể gió lạnh, sẽ cảm đó.”
Hôm nay là Tết Nguyên Đán, các đơn vị, doanh nghiệp và trường học đều nghỉ, nên họ cũng bán hàng.
Lục Gia Hinh mỉm . Mọi đều coi cô như b.úp bê sứ, cái ăn, cái : “Lát nữa chúng Cố Cung ngắm tuyết.”
Đề nghị tất cả phản đối, Tiểu Thu : “Cô út, đợi chị khỏe chúng em sẽ Cố Cung chơi với chị, bây giờ .”
Vì Lục Gia Hinh ở Dương Thành nửa tháng cảm hai , dù về Bắc Kinh bệnh nữa, vẫn yên tâm.
Lục Gia Hinh chơi là thể, suy nghĩ một lát ý tưởng khác: “Vậy trưa nay chúng ăn lẩu, mấy hôm mua nồi đồng, hôm nay thể dùng.”
Mấy hôm cô ngoài dạo phố, thấy bán nồi đồng liền mua, ngày tuyết rơi ăn lẩu là tuyệt nhất.
Đều là thanh niên, lẩu đối với họ khá hấp dẫn. Vừa trời lạnh tích trữ ít đồ mặn, trong hầm rau còn khoai tây, củ cải, cải thảo.
Ăn sáng xong, Tiết Mậu và Tiền Tiểu Tiểu ba liền bận rộn. Hơn tám giờ Lục Gia Quang gọi điện cho cô, từ thảo nguyên Tây Bắc nhập về một lô cừu, cô thích ăn nên cùng một đồng nghiệp mua chung một con, lát nữa thịt xong sẽ mang qua cho cô.
Đây đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, Lục Gia Hinh : “Anh cả, em đang định ăn lẩu thì mang thịt cừu đến. Hôm nay nghỉ, bảo Lục Bình và Lục An họ qua đây ăn lẩu, đông cho vui.”
Nếu là bình thường Lục Gia Quang chắc chắn sẽ từ chối, sợ mấy đứa trẻ đến ồn Lục Gia Hinh, chỉ là một chuyện nhờ Lục Gia Hinh giúp: “Lục Bình bây giờ học năm hai, năm là nghiệp . Chị dâu em ngành y, bằng cao đẳng vẫn còn thấp, nó thi nghiên cứu sinh, nhưng thằng bé chịu. Gia Hinh, em và Lục Bình tuổi tác tương đương, thể giúp chúng khuyên nó .”
Đây là chuyện lớn, Lục Gia Hinh tự nhiên từ chối.
Khoảng mười giờ, mang đến nửa con cừu, cộng với nhà Lục Gia Hinh cá, thịt bò, tôm, thêm sáu loại rau, buổi trưa tám đều ăn no nê thỏa mãn.
Ăn xong, Lục Gia Hinh kéo Lục Bình dạo trong sân: “Em năm nay học năm hai , năm là nghiệp, kế hoạch gì cho tương lai ?”
Lục Bình ngoại hình tiêu chuẩn của nhà họ Lục, mày rậm mắt to, ngũ quan đoan chính, vóc dáng cũng cao, chỉ là chút nhút nhát. Cậu thi đỗ cao đẳng, bác cả Lục vui mừng đến mức mở tiệc ở nhà. Cậu lắc đầu : “Tốt nghiệp xong trường sẽ phân công, phân thì đó.”
Lục Gia Hinh : “Lục Bình, ở bệnh viện thăng tiến và xét duyệt chức danh, cùng trình độ chắc chắn sẽ chọn học vị cao hơn, học vị của em sẽ thiệt thòi. Nếu sự nghiệp phát triển thì tiếp tục thi, nhất là tiến sĩ.”
Cô hiểu về y thuật, nhưng trong hệ thống nhà nước, học vị cũng là một tiêu chuẩn để tuyển chọn. Một video từng khiến cô ấn tượng sâu sắc. Có một bác sĩ nhi khoa giàu kinh nghiệm, y thuật y đức đều chê , gia đình bệnh nhân và đồng nghiệp nhất trí khen ngợi. vì ông bằng đại học nên xét duyệt chức danh, tăng lương, vì kế sinh nhai đành từ chức đến bệnh viện tư.
Lục Bình gì, những lời ba đều .
Lục Gia Hinh thấy vẻ mặt của là : “Lúc đầu dạy đồ ăn vặt, cũng , bà ép học. Sau mất trí nhớ ở Cổ Đô, nhớ là ai nhưng vẫn đồ ăn vặt, dựa kỹ năng mà tự nuôi sống .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-118-nam-tam-muoi-tu.html.]
Lục Bình khẽ gật đầu: “Em ba . Cô út, cô chịu khổ .”
Lục Gia Hinh : “ cho em chuyện là em hiểu, chúng hy vọng em thi nghiên cứu sinh và tiến sĩ là vì cho em. Em tự hỏi thăm xem, sinh viên cao đẳng đãi ngộ thế nào, sinh viên đại học đãi ngộ thế nào, nghiên cứu sinh và tiến sĩ đãi ngộ thế nào.”
“Lục Bình, cuộc đời là của em, nếu em tiến thủ, buông xuôi theo dòng nước thì ai thể ép em. Chỉ là như ý mà hối hận, cũng đừng với chúng .”
Lục Bình chìm suy tư.
Bốn giờ chiều, Tô Hạc Nguyên đến, còn mang theo hai túi đồ: “Hạc Minh em sức khỏe , mua ít hải sâm vi cá mang đến cho em.”
Đón nhà chính, Lục Gia Hinh pha một tách cho hỏi: “Tô về khi nào?”
Tô Hạc Nguyên lấy đồ từ trong túi xách , : “Chiều hôm qua về, Lục cô nương, sáu mẫu giày cô thiết kế bán chạy, đây là hồng bao cho cô.”
Lấy một phong bì dày cộm đặt lên bàn, Tô Hạc Nguyên giải thích: “Lục cô nương, đây là phần thưởng của công ty, tự ý cho cô. Ở Hồng Kông một quy tắc bất thành văn, kiếm nhiều tiền, ông chủ đều sẽ lì xì một phong bì lớn cho những nhân viên quan trọng. Cô là nhà thiết kế, càng thể thiếu.”
Lục Gia Hinh phong bì, bên trong chắc mấy nghìn, cô nở nụ : “Xem kiếm mấy triệu, nếu sẽ cho phong bì lớn như .”
Tô Hạc Nguyên cũng giấu cô: “Giày mắt bán hết sạch, đến nay kiếm hơn một triệu, chắc còn kiếm thêm ba bốn triệu nữa.”
Đương nhiên, đây chỉ là lợi nhuận ở Hồng Kông, mà còn bao gồm cả xuất khẩu, những chi tiết cần thiết với Lục Gia Hinh.
Lục Gia Hinh lợi nhuận là thương hiệu cao cấp, cô chạm phong bì, hỏi: “Tô với những điều gì? Sáu đôi giày đó là do cảm hứng bộc phát, là may mắn, nhưng may mắn lúc nào cũng .”
Sức khỏe cô thể lao lực, lo giao quyền cho Lục Gia Kiệt sẽ hỏng chuyện, nên mới đành bán cả hàng và bản thiết kế cho Tô Hạc Nguyên. Chuyện nguyên do, lỗ lớn như cũng đành chịu, mua bản thiết kế của cô với giá rẻ như nữa, là thể.
Tô Hạc Nguyên đến đúng là bản thiết kế mới: “Lục cô nương, nếu giày cô thiết kế thua kém bất kỳ mẫu nào đây, giá cả cô cứ .”
“Bây giờ thiếu tiền tiêu.”
“Không ai chê tiền nhiều.”
Lục Gia Hinh tủm tỉm : “ thấy tiền đủ dùng là . Tiền quá nhiều mà đủ năng lực, khác gì đứa trẻ ôm thỏi vàng giữa chợ. Tô , ông đúng ?”
Lần đầu tiên Tô Hạc Nguyên tiếp xúc với Lục Gia Hinh cảm thấy cô nương lợi hại, chịu bán bản thiết kế cũng trong dự liệu: “Lục cô nương, bây giờ thị trường chứng khoán Hồng Kông khả quan, cô chắc dùng tiền hàng còn để mua cổ phiếu ?”
Kiếp Lục Gia Hinh từng chơi chứng khoán, nhưng nghiên cứu sâu. những công ty còn tồn tại ba mươi năm, mua cổ phiếu của họ chắc chắn sai: “Chắc chắn, cứ mua của Tân Hồng Cơ Địa Sản.”
Cổ phiếu chắc chắn lên xuống, biến động ngắn hạn cô dám đảm bảo, nhưng nắm giữ dài hạn chắc chắn sẽ lời.