Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 107: Lắm Tiền Nhiều Của

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:07:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Gia Quang đến, ngoài việc thăm Lục Gia Hinh, còn một chuyện cho cô , đó là chuyện cô bán tranh cổ lộ ngoài.

 

Chuyện Lục Gia Hinh bán tranh cổ khá nhiều , việc lan truyền ngoài cũng gì lạ. Chỉ là giá của bức tranh cũng lộ , sắc mặt cô liền .

 

“Là ai?”

 

Lục Gia Quang chút áy náy, : “Là Đinh Tĩnh, xin Gia Hinh, chuyện cho ba em , cô chắc là từ ba em.”

 

em yên tâm, tin liền bảo chị dâu năm em loan tin em Thâm Quyến ăn. Em bây giờ về nhanh như , chắc chắn sẽ cho rằng em ăn thất bại.”

 

Nếu kiếm tiền, thể nào về nhanh như .

 

Lục Gia Hinh chuyện thể trách Lục Gia Quang, nhưng điều cần vẫn : “Anh cả, chuyện của em, thể đừng cho ba em nữa ?”

 

May mà chuyện Hồng Kông mua cổ phiếu để Lục Gia Kiệt , nếu lúc chắc cả nhà họ Lục đều , chuyện quan trọng vẫn thể để họ .

 

Chuyện , khiến Lục Gia Quang cũng tức giận. Gia Hinh và Đinh Tĩnh như nước với lửa, chú ba còn đem chuyện của con bé cho đàn bà đó, thật là hồ đồ.

 

Lục Gia Quang : “Em yên tâm, đây là cuối cùng, sẽ nữa.”

 

Chuyện khiến hiểu , lo lắng của em gái là đúng, chú ba còn đáng tin cậy nữa.

 

Nghĩ đến đây, : “Hinh Hinh, chuyện gì, hy vọng em thể bàn bạc với năm em. Chúng từng trải hơn em, cho dù thể giúp em đưa kế hoạch, nhưng những chỗ em sơ suất chúng thể nhắc nhở em.”

 

Lục Gia Hinh gật đầu : “Anh cả, của em, lo cản nên dám . Sau sẽ nữa, chuyện em sẽ bàn với .”

 

Lục Gia Kiệt thì thôi, gặp vấn đề là tìm Lục Hồng Quân và Lục Gia Quang cầu cứu. Không năng lực, mà là hình thành thói quen dựa dẫm .

 

Ngày hôm , Lục Gia Hinh đến chỗ đại phu Hòa. Đại phu Hòa bắt mạch cho cô xong liền mắng cô một trận, khi cô thành khẩn xin và hứa rằng một năm tới sẽ yên tâm dưỡng bệnh, ông mới kê đơn t.h.u.ố.c cho cô.

 

Đại phu Hòa đưa đơn t.h.u.ố.c cho cô, một cách thấm thía: “Cô nương, cơ thể là của , quý trọng đợi đến lúc tuổi già bệnh tật hành hạ hối hận thì muộn.”

 

Lục Gia Hinh lão nhân gia là tấm lòng y đức, cô giải thích: “Hòa gia gia, cháu cũng còn cách nào khác, cháu và ba cháu trở mặt, nếu ngoài kiếm tiền thì ngay cả tiền t.h.u.ố.c cũng . Bây giờ kiếm tiền , cháu cũng thể yên tâm dưỡng bệnh.”

 

Đại phu Hòa gì thêm: “Tiếp theo ngưng t.h.u.ố.c, uống hết thì đến bắt mạch, sẽ điều chỉnh đơn t.h.u.ố.c.”

 

“Vâng ạ.”

 

Đến cửa nhà, Lục Gia Hinh thấy Tiết Mậu và Tiểu Thu hai đang khiêng gạo mì nhà. Cả hai đều là yên , chuẩn ngày mai sẽ bán hàng rong.

 

Tiết Mậu thấy cô xách t.h.u.ố.c, lau mồ hôi lên nhận lấy túi t.h.u.ố.c trong tay cô, : “Chị, chị khám bệnh gọi em?”

 

“Cậu theo gì? Mấy túi t.h.u.ố.c xách nổi .” Lục Gia Hinh .

 

Từ đây đến chỗ đại phu Hòa, xe buýt thể đến thẳng. Dưới chân thiên t.ử, trải qua một đợt chấn chỉnh mạnh mẽ, an ninh vẫn đảm bảo.

 

Buổi chiều, Lục Gia Quang mang đồ cô gửi vận chuyển về, vì đồ quá nhiều nên còn mượn một chiếc xe tải nhỏ.

 

Lục Gia Hinh thấy tài xế bận rộn , bèn gói một ít hải sản cho . Tài xế nhận, đến khi Lục Quang mở lời mới nhận.

 

Nhìn thấy nhiều túi dệt và rổ rá như , Lục Gia Quang hỏi: “Em quần áo đều là em tự mặc, nhiều như mặc hết?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-107-lam-tien-nhieu-cua.html.]

Lục Gia Hinh cho quần áo của một cô, chỉ hai túi dệt chữ lớn : “Anh cả, hai cái là mua cho các , lát nữa mang về. Nếu dài hoặc rộng thì tìm thợ may sửa một chút.”

 

Lục Gia Quang cũng cần, đều mua về cần thì Lục Gia Hinh cũng mặc : “Bao nhiêu tiền, ngày mai bảo chị dâu em mang qua.”

 

Lục Gia Hinh vui vẻ : “Không cần , em kiếm tiền, nên mua quần áo cho mỗi . Anh cả, em chọn cho một bộ áo khoác , mặc chắc chắn sẽ trai.”

 

Lục Gia Quang ngờ cũng phần, trong lòng vui mừng nhưng miệng : “Sau tiêu tiền lung tung nữa.”

 

Lục Gia Hinh cố ý bĩu môi : “Anh, em mua quần áo cho các , khen em còn mắng em? Đau lòng quá .”

 

Thấy cô như , Lục Gia Quang : “Em thể nhớ đến chúng , cả vui, nhưng em kiếm tiền cũng dễ dàng, chúng thể tiêu tiền của em.”

 

Lục Gia Hinh tính cách của : “Anh cả, đầu tiên em kiếm một khoản tiền lớn, cứ nhận ! Sau mang quần áo cho các nữa, tiền vốn em chắc chắn sẽ lấy.”

 

Lục Gia Quang từ chối nữa, nghĩ rằng sẽ bù cho cô ở những chỗ khác: “Chỉ thôi, lãng phí như nữa.”

 

“Vâng ạ.”

 

Lục Gia Quang thấy cô vui vẻ như , tâm trạng vốn đang u uất cũng lên nhiều: “Cuối tuần em và Tiết Mậu đến nhà ăn cơm.”

 

Lục Gia Hinh từ chối tụ tập, nhưng cô đến nhà Lục Gia Quang: “Anh cả, bà lão ở lầu nhà khó tính lắm. Nếu chúng đều qua đó, đông như chắc chắn lên nhà chúng ồn ào. Hay là đến chỗ em , và chị dâu mua thức ăn qua, chúng cùng nấu.”

 

Khu tập thể cách âm kém, bà lão ở lầu nhà bệnh chịu ồn ào, nhà ai lớn tiếng một chút là bà tìm đến tận cửa. Ngay cả tiếng của trẻ sơ sinh, bà cũng lên nhà cãi một trận.

 

Lục Gia Quang từ chối: “Được, Chủ nhật và chị dâu mua thức ăn qua nấu.”

 

Hai túi quần áo lớn cũng dễ mang, Tiết Mậu lái xe ba bánh chở về cho . Người trong khu tập thể thấy hỏi là đồ gì, mà hai túi lớn như .

 

Lục Gia Quang cũng giấu giếm, là quần áo Lục Gia Hinh mua cho.

 

Người trong khu tập thể tắc lưỡi, : “Hai túi quần áo lớn như rẻ . Nghe em họ bán một bức tranh giá trời, xem là thật .”

 

Sắc mặt Tiết Mậu lắm, nhưng gì.

 

Lục Gia Quang trong lòng chùng xuống, nhưng mặt vẫn là tin đồn. Lên lầu, bảo Tiết Mậu ở ăn cơm.

 

Tiết Mậu ở nhà nấu cơm cho , chạy biến.

 

Thấy Vương Hiểu Khiết về, liền bắt đầu vo gạo nấu cơm. Lục Chương và Lục Trân Trân hai về, thấy chào một tiếng về phòng bài tập.

 

Vương Hiểu Khiết về nhà, phòng thấy hai bọc đồ lớn như , hỏi mới đều là Lục Gia Hinh mua. Cô cằn nhằn: “Anh cũng thật là, hai túi quần áo lớn như tốn bao nhiêu tiền?”

 

Lục Gia Quang nhẹ: “Đây cũng là tấm lòng của Gia Hinh, em mở xem bộ quần áo của em .”

 

Quần áo Lục Gia Hinh mua cho Vương Hiểu Khiết là áo khoác màu đỏ táo phối với áo len cao cổ màu trắng và quần cạp cao màu đen. Còn đồ mua cho Lục Gia Quang, ngoài áo khoác len màu xám cà phê, còn một bộ vest đen.

 

Vương Hiểu Khiết gọi Lục Gia Quang thử vest, mặc khỏi lên: “Con bé Hinh Hinh mắt thật , mua cho bộ quần áo vặn . Đợi cuối năm họp tổng kết, cứ mặc bộ .”

 

Chỉ là quần áo chút nếp nhăn, lát nữa ủi treo lên mới .

 

“Nghe lời em.”

 

 

Loading...