Trùng Sinh 1983: Bắt Đầu Từ Việc Giành Lại Gia Sản - Chương 105: Chuyện Đã Xong

Cập nhật lúc: 2026-02-21 17:07:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phố Cao Đệ ngay cạnh căn nhà họ thuê, Lục Gia Hinh đến đó bốn , quần áo giày dép chất đầy sáu túi dệt. Ngoài , hải sản mua mười rổ.

 

Nhiều đồ như họ chắc chắn thể mang lên tàu hỏa , sẽ nghi ngờ buôn lậu hàng hóa, mà gửi bưu điện đắt, nên cách nhất là đường vận chuyển bằng tàu hỏa. Lục Gia Quang việc ở cục đường sắt, còn là lãnh đạo, giúp vận chuyển chút đồ là vấn đề gì. Chỉ là lượng cần vận chuyển, Lục Gia Quang cũng kinh ngạc.

 

Lục Gia Quang hỏi: “Em mua nhiều quần áo hải sản như , định mang bán ?”

 

Nếu bán, kiếm tiền vé tàu cho mấy thành vấn đề, nhưng Lục Gia Hinh gây phiền phức cho Lục Gia Quang. Cô : “Không , quần áo em tự mặc, hải sản một phần ăn một phần cho Tiết Mậu nguyên liệu. Anh cả, việc vận chuyển sẽ ảnh hưởng đến ?”

 

Lục Gia Quang bật : “Mang chút đồ thì ảnh hưởng gì. Thôi, trong điện thoại cũng , đợi em về chúng chuyện .”

 

“Vâng ạ.”

 

Đồ đạc gửi , Lục Gia Hinh đến phố Cao Đệ mua quần áo. Tiết Mậu mặt mày bất đắc dĩ lưng cô xách đồ. Quần áo giày dép và hải sản đó tiêu hết hơn một nghìn , còn mua nhiều như . Đôi khi cảm thấy tiêu là tiền, mà là giấy.

 

Lục Gia Hinh Cổ Văn Phong về quê sẽ qua Cổ Đô, nhờ đến thăm con Liễu Tiểu Nguyệt bảy : “Anh Cổ, em bây giờ họ sống thế nào?”

 

Nếu họ quỹ đạo, Liễu Tiểu Nguyệt bán hàng rong kiếm tiền thể nuôi sống sáu đứa con, thì chuyện cũng coi như kết thúc.

 

Cổ Văn Phong bụng, gật đầu : “Được, sẽ đến Cổ Đô mới chuyển hướng về nhà.”

 

Anh mua vé ghế cứng, xe ngày , lúc ép xách một túi quần áo. Lục Gia Hinh là quà cho con Liễu Tiểu Nguyệt bảy , cũng tiện từ chối. Chỉ là xe lúc ăn tối, thấy tờ giấy gói lương khô mới lừa. Túi quần áo là cho . Trong thư Lục Gia Hinh cứng đầu, quần áo ở phố Cao Đệ rẻ , sắp về mà cũng mua cho và vợ con hai bộ. Anh mua, thì cô đành .

 

Cổ Văn Phong nghĩ đến tính cách của Lục Gia Hinh, cảm thấy trong túi dệt mười phần thì đến chín phần là nhét tiền, nhưng tàu đông mắt nhiều, đành nhịn lục túi. Đợi xuống tàu nhà khách, đổ quần áo tìm, cuối cùng trong túi một bộ áo bông và quần bông, mỗi túi moi một phong bì. Đếm thử, mỗi phong bì đều là một trăm tờ đại đoàn kết.

 

Một trong hai phong bì một lá thư, đó lời cảm ơn bảo vệ và giúp đỡ trong hai tháng qua. Hai nghìn đồng là một chút tấm lòng của cô, hy vọng thể nhận lấy. Không vì bản , thì cũng nên nhận vì già và vợ con. Cuối cùng còn gửi lời mời chân thành, hy vọng thể cùng cô việc.

 

Cổ Văn Phong thấy tiền, phản ứng đầu tiên là về đến Bắc Kinh sẽ trả cho cô, chỉ là đến cuối im lặng. Cuối cùng quyết định báo cáo chuyện cho lãnh đạo, nếu lãnh đạo thể giữ . Số tiền cộng với tiền tiết kiệm của gia đình bao năm qua, chắc thể mua một căn nhà nhỏ ở Bắc Kinh, nhà cả gia đình cũng thể đoàn tụ.

 

Hai ngày , Liễu Tiểu Nguyệt bán hàng xong về đến nhà, xuống kịp nghỉ ngơi thì con gái lớn của cô đến, tươi : “Mẹ, cả, hôm nay một chú gửi đến một bao gạo, còn bảo chú gửi.”

 

Sự mệt mỏi Liễu Tiểu Nguyệt tan biến hết, cô nắm lấy cánh tay con gái hỏi: “Gạo ở ?”

 

Nghe để trong phòng cô, Liễu Tiểu Nguyệt vội vã chạy phòng. Nhìn thấy bao gạo liền thể chờ đợi mà cởi dây, trong bao gạo một lá thư.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trung-sinh-1983-bat-dau-tu-viec-gianh-lai-gia-san/chuong-105-chuyen-da-xong.html.]

 

Con gái lớn tâm cơ, giấu chuyện, bốn đứa nhỏ hơn hiểu chuyện, nên chuyện tiền bạc giấu chúng.

 

Đến tối, mấy đứa nhỏ ngủ say, Liễu Tiểu Nguyệt mới gọi Tôn Đông dậy, gửi lương thực đến, đưa lá thư cho : “Con xem gì?”

 

Tôn Đông xong : “Mẹ, trong thư đó từng chịu ơn của ông nội. Ông nội còn nữa, nỡ chúng khó khăn như , hy vọng tiền thể giúp chúng sống hơn.”

 

Nói xong, nghi hoặc hỏi: “Mẹ, nếu đối phương đến để báo ơn, tại trực tiếp đưa tiền cho chúng , mà dùng cách ?”

 

Liễu Tiểu Nguyệt cũng hiểu, nhưng cô bận tâm: “Người lộ diện tự lý do của họ. A Đông, nhà còn ba nghìn đồng. Bây giờ trời càng ngày càng lạnh, bán hàng rong ngoài đường cơ thể chúng cũng chịu nổi, định mua một cửa hàng.”

 

Chủ yếu là tiền để trong nhà, cô luôn sợ trộm lẻn , gửi ngân hàng mà lộ tin thì càng trộm dòm ngó. Mua cửa hàng , tiền tiêu sợ nhòm ngó, bán hàng rong gió thổi mưa dầm rét buốt cơ thể chịu nổi. Sáu đứa con còn trông cậy cô, thể gục ngã .

 

Tôn Đông cũng động lòng, nhưng lo lắng lộ tài sản sẽ gặp nguy hiểm.

 

Liễu Tiểu Nguyệt cũng cân nhắc rủi ro khi mở cửa hàng. Không lo đồ bán , ngược , một tháng bán hàng rong, cô tự tin tay nghề của . Cô lo là mở cửa hàng , họ là góa con côi sẽ đến gây sự.

 

Suy nghĩ hồi lâu, Liễu Tiểu Nguyệt với con trai: “Mẹ định để út của con qua đây giúp. Ngoài , khi mua cửa hàng sẽ nhờ chủ nhà giúp giữ bí mật, chúng sẽ với bên ngoài là thuê.”

 

ba trai và một em trai, là con gái duy nhất coi trọng, đ.á.n.h thì mắng, còn bán cho tên c.ờ b.ạ.c Tôn Huân. Anh cả và hai của cô lấy tiền bán cô lượt lấy vợ, đến lượt ba thì tiền tiêu hết lấy vợ, tức giận ở rể. Vì bây giờ, chỉ em trai út của cô là kết hôn.

 

Em trai út của Liễu là do một tay cô nuôi lớn, tình cảm chị em sâu đậm. Sau khi cô bán đến nhà họ Tôn thì bao giờ về nữa, cha và mấy trai bao giờ đến thăm, chỉ em trai út đến hai , mỗi đến đều mang theo nhiều đồ. Tuy chỉ là một ít rau khô và sản vật núi rừng đáng tiền, nhưng tấm lòng đáng quý, cô cũng luôn nhớ đến.

 

Tôn Đông vẫn thích út, chỉ là lo lắng: “Mẹ, nếu ông bà ngoại chúng tiền, chắc chắn sẽ đến đây.”

 

Liễu Tiểu Nguyệt sợ, : “Mẹ nuôi sáu đứa con khó khăn , họ mà đến chiếm lợi sẽ đ.â.m lưng. Họ cần thể diện, sẽ đến .”

 

Tôn Đông tuy mới mười một tuổi, nhưng sớm trải qua tình ấm lạnh, suy nghĩ cũng sâu sắc hơn: “Mẹ, ông bà ngoại cần thể diện đến, nhưng cả và hai thì ? Mẹ, chúng vẫn nên nhờ nhắn tin cho út, lén lén đến đừng để bà ngoại họ .”

 

Liễu Tiểu Nguyệt suy nghĩ theo lời : “Tiểu Đông, đợi út của con đến, con sẽ trường học. Nhà bây giờ tiền cần lo lắng về sinh kế, con cứ yên tâm học hành, chỉ học hành mới tương lai.”

 

Tôn Đông từ chối nữa, tình hình hiện tại của gia đình cho dũng khí để tiếp tục học.

 

 

Loading...