Tiếng động cơ mô tô dừng một quán sữa nhỏ sâu trong hẻm, nơi mà Trúc Dĩ cam đoan là "yên tĩnh nhất để nhét chữ đầu". Mạn Lâm tháo mũ bảo hiểm, cái gian đầy màu hồng và những hình dán dễ thương với vẻ mặt thể nào kỳ cục hơn.
“Này, Thủ khoa, em chắc là một trùm trường như đây mất hình tượng chứ?”
Trúc Dĩ thản nhiên bước , chọn một góc khuất nhất: “Ở đây chỉ một cô giáo nhiệt tình mẫu mực và một học sinh cá biệt cần cải tạo. Anh hình tượng nào ở đây , khỏi lo.”
Sau khi gọi một ly sữa truyền thống cho và một ly... xanh đậm đặc đường cho Mạn Lâm (Để tỉnh táo mà tính toán), Trúc Dĩ lấy tờ đề thi vò nát lúc nãy , vuốt phẳng mặt bàn.
“Nào, câu 20. Đừng nó như một hàm khô khan. Hãy tưởng tượng y là tốc độ giao hàng của , còn x là lượng ổ gà đường. Anh tốc độ nhanh nhất nhưng ổ gà càng nhiều thì y càng giảm. Anh tìm điểm cân bằng.”
Mạn Lâm chằm chằm những con . Cách giải thích của Trúc Dĩ giống như một chiếc chìa khóa vạn năng, mở toang cánh cửa tư duy mà bấy lâu nay tưởng gỉ sét. Hắn bắt đầu cầm b.út, những phép tính còn là gánh nặng mà trở thành một trò chơi.
“Ra ! x = 5. ?” – Mạn Lâm đập tay xuống bàn, hào hứng như thắng một trận đua xe.
Trúc Dĩ khẽ mỉm , một nụ nhẹ nhưng đủ Mạn Lâm ngẩn ngơ: “Giỏi quá học trò Trương! Anh thấy ? Não hề mất như tưởng.”
Bầu khí bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng. Gương mặt Mạn Lâm vô thức ửng đỏ khi câu "học trò Trương" ngọt xớt phát từ miệng Đường Trúc Dĩ.
"Anh sốt ?" Trúc Dĩ đưa tay kê lên trán , nhíu mày .
"L- gì ! Cô mau thu dọn đồ nhanh còn về, trời tối " Mạn Lâm giật b.ắ.n , luống cuống giả vờ hút một ngụm xanh, vị đắng chát tỉnh . Hắn Trúc Dĩ đang thu dọn b.út thước, bất ngờ hỏi một câu liên quan:
“Tại em giúp ? Ý là... em thể chọn Hàn Triết. Anh cùng tần với em, còn là...con nhà .”
Trúc Dĩ dừng tay, cô cửa sổ, nơi những ánh đèn đường bắt đầu le lói:
“Hàn Triết giỏi, nhưng quá hảo. Trong thế giới của , thứ đều theo một quỹ đạo định sẵn. Còn ...” Cô , “... là một biến tự do. thích giải những bài toán biến khó đoán hơn.”
Mạn Lâm cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như thứ gì đó tan chảy. Hắn định gì đó thì điện thoại trong túi quần rung liên hồi. Là tin nhắn từ A Kiệt.
“Đại ca! Khu xưởng phá ! Đám của trường bên cạnh kéo tới, tụi nó đại ca nhát gan nên trốn với gái. Tụi em đang giữ chân nhưng tụi nó đông quá!”
Sắc mặt Mạn Lâm lập tức đổi. Đôi mắt lười biếng ban nãy biến mất, đó là sự lạnh lùng và sát khí của một trùm trường. Hắn phắt dậy.
“Trúc Dĩ, em bắt taxi về nhà ngay. Ngay lập tức!”
Trúc Dĩ nhíu mày, cô thấy sự rung động bất thường trong ánh mắt : “Đã xảy chuyện gì? Có liên quan đến Lâm Tuệ ?”
“Đừng hỏi nữa! Về nhà và khóa cửa !” – Mạn Lâm gắt lên, cô vướng đống rắc rối bẩn thỉu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trum-truong-anh-mat-nao-a/chuong-8.html.]
Hắn lưng chạy khỏi quán, leo lên xe và phóng như bay. Trúc Dĩ lặng giữa quán sữa, tay nắm c.h.ặ.t quai cặp. Bản năng mách bảo cô rằng đây đơn thuần là một vụ ẩu đả giữa các băng nhóm học sinh.
“Biến khó đoán...” – Cô lẩm bẩm.
Trúc Dĩ bắt taxi về nhà. Cô mở ứng dụng bản đồ điện thoại, định vị khu xưởng cũ ban chiều. Cô thể đ.á.n.h , nhưng cô thứ mà đám đó .
Trong khi đó, tại khu xưởng, Mạn Lâm lao tới thấy A Kiệt và Béo đang dồn góc tường, quần áo xộc xệch. Đứng đối diện là một gã to lớn, tay cầm một thanh gậy sắt – là Đại Hùng, trùm trường của trường Trung học phía Đông, đối thủ đội trời chung với Mạn Lâm.
Và cạnh Đại Hùng, ai khác chính là Lâm Tuệ với nụ đắc thắng môi.
“Mạn Lâm, cuối cùng cũng chịu xuất hiện.” – Lâm Tuệ khoanh tay – “ là sẽ hối hận mà. Nếu quỳ xuống đây xin và hứa sẽ đuổi con bé Trúc Dĩ khỏi trường, sẽ bảo Đại Hùng tha cho đàn em của .”
Mạn Lâm bước xuống xe, tháo găng tay, ánh mắt rực lửa:
“Lâm Tuệ, cô điên thật . Động thì , nhưng động em của và... cô , thì hôm nay cái khu xưởng sẽ thành mồ chôn của các .”
Đại Hùng khẩy, vung thanh gậy sắt: “Mạnh miệng đấy! Để xem hôm nay 'con báo' trường Thanh Thanh còn nhảy bao lâu!”
Trận chiến bắt đầu. Mạn Lâm một lao đám đông năm sáu tên. Hắn chiến đấu như một con thú dồn đường cùng, mỗi cú đ.ấ.m đều mang theo cơn giận dữ dồn nén. Đại Hùng kẻ , gã lợi dụng lúc Mạn Lâm vây quanh, vung gậy sắt nhắm thẳng đầu từ phía .
“Mạn Lâm! Cẩn thận!” – Tiếng hét của Béo vang lên nhưng quá muộn.
Xoẹt!
Một tia laser đỏ rực từ đó chiếu thẳng mắt Đại Hùng, khiến gã ch.ói mắt và hụt tay. Thanh gậy sắt đập trúng đống thùng gỗ bên cạnh.
Tất cả khựng . Từ phía bóng tối của cổng , một dáng nhỏ nhắn bước , tay cầm một thiết kỳ lạ phát ánh sáng laser cường độ cao.
“Dựa Luật hình sự, hành vi dùng v.ũ k.h.í nguy hiểm tấn công khác gây thương tích 11% sẽ chịu án tù từ 2 đến 5 năm.” – Trúc Dĩ bước tới, giọng bình thản nhưng lọt thỏm giữa gian đầy mùi m.á.u – “ báo cảnh sát và gửi định vị livestream cho hội phụ của tất cả các . Đồng hồ đếm ngược bắt đầu: 3 phút nữa, xe tuần tra sẽ mặt.”
Đám đông bắt đầu nháo nhào. Đại Hùng nghiến răng: “Con nhóc là ai?”
Mạn Lâm nhân cơ hội lao tới, tung một cú móc hàm khiến Đại Hùng ngã gục. Hắn sang, giận lo Trúc Dĩ:
“ bảo em về nhà cơ mà! Em đang gì ?”
Trúc Dĩ tươi, tay quơ quơ thiết laser, bình thản đẩy gọng kính:
“ đang giải quyết biến . Và nhân tiện, thiết là bài tập thực hành môn Vật lý của , đừng hỏng nó.”