TRÙM TRƯỜNG! ANH MẤT NÃO À?😡 - Chương 15

Cập nhật lúc: 2026-05-02 21:38:55
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cơn mưa đầu mùa trút xuống thành phố, gõ liên hồi mái tôn cũ kỹ của căn nhà nhỏ, hòa cùng tiếng nức nở của Trúc Dĩ. Trong vòng tay của Mạn Lâm, cô còn là nàng thủ khoa sắc sảo với những định luật khô khan. Cô chỉ là một cô gái mười sáu tuổi mang vai gánh nặng quá lớn của gia đình.

Mạn Lâm cứ im lặng như thế, để cô tựa . Hắn cảm nhận bờ vai cô run lên từng đợt, và trái tim cũng thắt theo từng tiếng nấc. Hóa , đằng sự lạnh lùng là một tâm hồn đang rạn nứt vì những bất công mà xã hội áp đặt lên cha tội nghiệp của cô.

“Hết … họ .” – Mạn Lâm thì thầm, bàn tay to lớn vụng về vỗ nhẹ lên lưng cô.

Trúc Dĩ dần bình tĩnh . Cô đẩy nhẹ Mạn Lâm , vội vàng lau nước mắt, cố gắng lấy vẻ điềm tĩnh thường ngày nhưng đôi mắt đỏ hoe phản bội cô.

“Mạn Lâm, hiểu . Bà Hàn… bà chơi. Tập đoàn Trương Gia đang hợp tác vận tải cho chuỗi cung ứng của Hàn thị. Nếu chống đối họ, cha sẽ…”

“Cha chỉ quan tâm đến lợi nhuận, nhưng quan tâm đến em!” – Mạn Lâm cắt ngang, ánh mắt rực cháy – “Anh sống 17 năm như một thằng mất não đúng nghĩa, gì cũng mục đích. đầu tiên trong đời, thấy ích là khi mặt em. Nếu việc bảo vệ em khiến trở thành kẻ thù của cả cái thành phố , cũng cam lòng.”

Trúc Dĩ sững sờ. Cô trai mặt – mà vài tháng cô còn mắng là "mất não". Giờ đây, chính cái biến  ngông cuồng là chỗ dựa duy nhất của cô giữa cơn bão tố.

Sáng hôm , bầu khí tại trường Thanh Thanh trở nên ngột ngạt kỳ lạ. Tin đồn về việc gia đình Trúc Dĩ liên quan đến tội phạm kinh tế bắt đầu lan truyền một cách hệ thống. Những tờ báo cũ cắt ghép về vụ án của cha cô dán đầy bảng tin trường.

Học sinh ngang qua đều chỉ trỏ, né tránh cô như né tránh một mầm bệnh. Ngay cả những giáo viên vốn yêu quý cô cũng bắt đầu cô bằng ánh mắt ái ngại.

Giữa tâm điểm của sự kỳ thị, Hàn Triết xuất hiện. Anh vẫn giữ vẻ thanh lịch, bước tới mặt Trúc Dĩ khi cô đang bảng tin.

“Trúc Dĩ, nếu em đồng ý giao cuốn sổ tay đó và… rời xa Mạn Lâm, thể thuyết phục rút đơn kiện dân sự đối với cha em. Đây là cơ hội cuối cùng để em giữ danh dự thủ khoa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trum-truong-anh-mat-nao-a/chuong-15.html.]

Trúc Dĩ Hàn Triết, mà cô từng coi là một đàn đáng kính. Giờ đây, trong mắt cô, chỉ là một quân cờ trong trò chơi quyền lực của gia đình. Cô khẽ nhếch môi, nụ mang đầy sự khinh bỉ:

“Hàn Triết, não để học những thuật toán cao siêu, nhưng trái tim để hiểu thế nào là sự thật. Cha hàm oan, và sẽ dùng chính kiến thức mà các coi thường để minh oan cho ông . Còn về việc rời xa Mạn Lâm…”

“Cô sẽ cả!”

Mạn Lâm bước tới, tay khoác lên vai Trúc Dĩ một cách tự nhiên và đầy tính chiếm hữu. Hắn ném một xấp tài liệu Hàn Triết:

“Hội trưởng, cho kỹ . Đội xe thồ của tối qua tìm thấy vài thứ thú vị từ những tài xế cũ từng việc cho Hàn thị thời điểm cha Trúc Dĩ bắt. Những hóa đơn vận chuyển giả mạo nghĩ báo chí sẽ hứng thú chứ?”

Hàn Triết biến sắc, tay run run cầm xấp giấy: “Cậu… dám điều tra gia đình ?”

điều tra, chỉ đang tìm kiếm sự thật thôi.” – Mạn Lâm nháy mắt với Trúc Dĩ – “Học trò của em học nhanh đúng ?”

Trúc Dĩ Mạn Lâm, một sự ấm áp len lỏi lòng. Anh chỉ dùng nắm đ.ấ.m, bắt đầu dùng cái đầu mà cô dày công "cải tạo".

Tiếng trống lớp vang lên. Mạn Lâm cúi xuống, nhỏ tai Trúc Dĩ:

“Trận chiến ở trường chúng thắng . Bây giờ đến lượt trận chiến lớn hơn. Chiều nay, đưa em gặp một – luật sư cũ của cha . Chúng sẽ lật ngược thế cờ.”

Trúc Dĩ gật đầu, đầu tiên cô chủ động nắm lấy tay Mạn Lâm. Hai bàn tay đan c.h.ặ.t giữa hành lang đầy rẫy những lời đàm tiếu. Họ còn sợ hãi, vì họ rằng khi một bộ óc thiên tài kết hợp với một trái tim quả cảm, định luật nào là thể phá vỡ.

Dưới màn mưa còn lất phất, bóng hai đổ dài sân trường. Cuộc đấu trí giữa những thiếu niên và thế lực lớn chính thức bước giai đoạn gay cấn nhất.

Loading...