TRÙM TRƯỜNG! ANH MẤT NÃO À?😡 - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-05-01 16:45:06
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng thứ Hai, khí tại trường Thanh Thanh căng thẳng như một dây đàn kéo căng hết mức. Kỳ thi năng lực trường — thước đo phân chia giữa "thiên tài" và "cá biệt" — chính thức bắt đầu.

Trương Mạn Lâm bước phòng thi khối 12 với một tâm thế khác . Thay vì bộ dạng ngái ngủ và chiếc cặp trống rỗng, hôm nay cầm theo một túi b.út chì gọt sắc lẹm, một chiếc máy tính bỏ túi và quan trọng nhất là mớ kiến thức "sống còn" mà Trúc Dĩ nhồi nhét suốt một tuần qua.

"Nhìn kìa, đại ca Lâm định thi thật ?" "Chắc ngủ gật tô bừa thôi, top 200 cái gì chứ!"

Mạn Lâm phớt lờ những tiếng xì xào. Hắn xuống bàn, hít một thật sâu. Trong đầu bỗng vang lên giọng lạnh lùng nhưng đầy khích lệ của Trúc Dĩ: “Đừng đối thủ, hãy con . tin sẽ .”

Trong khi đó, tại phòng thi khối 10, Trúc Dĩ cũng bắt đầu đặt b.út. Với cô, bài thi khó, nhưng tâm trí cô thỉnh thoảng lạc về phía dãy nhà khối 12. Cô tự hỏi liệu "biến " của đủ bình tĩnh để xé nát tờ đề khi gặp câu khó .

Tiếng loa phát thanh vang lên: "Thời gian bài bắt đầu."

Tại phòng thi 12, Mạn Lâm lật tờ đề Toán. Tim đập thình thịch. 5 câu đầu... . 10 câu tiếp theo... vẫn trong tầm kiểm soát. Đến câu 35, mồ hôi bắt đầu rịn trán . Đây là dạng bài đồ thị mà Trúc Dĩ lấy ví dụ về "tốc độ giao hàng".

Mạn Lâm nhắm mắt , tưởng tượng bản đồ các con phố, tưởng tượng những "ổ gà" mà Trúc Dĩ . Bàn tay bắt đầu di chuyển giấy nháp. Những công thức khô khan bỗng chốc trở nên sống động. Hắn còn giải toán, đang tìm đường về đích.

Ở hành lang phía ngoài, Lâm Tuệ ngang qua, lén trong phòng thi. Thấy Mạn Lâm đang tập trung cao độ, cô nghiến răng: "Để xem còn đắc ý bao lâu."

hiệu cho một nam sinh phía Mạn Lâm — một kẻ đang nợ tiền c.á đ.ộ của đám Đại Hùng. Tên đó khẽ gật đầu, lén lấy một mảnh giấy nhỏ ghi đáp án và tìm cách đẩy nó về phía chân ghế của Mạn Lâm.

Kết thúc buổi thi.

Mạn Lâm bước khỏi phòng, vai buông lỏng, khuôn mặt lộ rõ sự kiệt sức nhưng đôi mắt sáng rực. Hắn lập tức chạy xuống sân trường, nơi Trúc Dĩ đang đợi gốc cây phượng vĩ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trum-truong-anh-mat-nao-a/chuong-12.html.]

"Thế nào?" – Trúc Dĩ hỏi, tay vẫn cầm cuốn sách nhưng ánh mắt giấu nổi vẻ tò mò.

"Câu 40 khó, nhưng áp dụng cách của em. nghĩ là... ." – Mạn Lâm , một nụ rạng rỡ và chân thật nhất mà cô từng thấy.

niềm vui kịp kéo dài thì thầy Bình giám thị bước tới với gương mặt vô cùng nghiêm trọng.

"Trương Mạn Lâm, em theo văn phòng ngay lập tức. Có báo cáo em gian lận trong giờ thi Toán."

Nụ môi Mạn Lâm tắt ngấm. Trúc Dĩ sững sờ, cô thấy một mảnh giấy nhỏ tay thầy Bình — đó là "phao" cứu sinh ghi đầy đủ đáp án trắc nghiệm, và điều đáng là nó dán nhãn bằng chính tên của Mạn Lâm.

" !" – Mạn Lâm , nắm đ.ấ.m siết c.h.ặ.t – "Thầy nghĩ ngu đến mức ghi tên mảnh giấy gian lận ?"

"Bằng chứng tìm thấy ngay chân bàn của em. Và ba bạn cùng phòng xác nhận thấy em hành vi mờ ám." – Thầy Bình lạnh giọng – "Mạn Lâm, hy vọng em đổi, nhưng xem ..."

Trúc Dĩ bước lên một bước, chắn mặt Mạn Lâm: "Thưa thầy, đây chắc chắn là một âm mưu. Trương Mạn Lâm dành 14 tiếng mỗi ngày để ôn tập sự giám sát của em. Việc dùng 'phao' ghi tên là một hành vi phi logic mà ngay cả một IQ thấp nhất cũng . Em yêu cầu kiểm tra dấu vân tay mảnh giấy hoặc đối chiếu chữ !"

"Em quyền yêu cầu ở đây, Trúc Dĩ!" – Thầy Bình gắt lên.

Mạn Lâm Trúc Dĩ đang bảo vệ , l.ồ.ng n.g.ự.c thắt . Hắn , nếu chứng minh sự trong sạch, chỉ giấc mơ top 200 tan vỡ, mà uy tín của cô — bảo lãnh cho — cũng sẽ sụp đổ .

Hắn thẳng mắt thầy Bình: "Được, thầy bằng chứng đúng ? Cho một đề tương đương ngay tại văn phòng, sự giám sát của thầy và Hội trưởng Hàn Triết. Nếu điểm như bài thi thật, điều đó chứng minh thực lực!"

Từ phía , Hàn Triết bước tới, ánh mắt thâm trầm: " đồng ý giám sát. Để xem, thực lực của là thật... chỉ là một vở kịch vạch trần thôi."

Loading...