TRỤC NGỌC KIM THU - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-03-19 20:55:20
Lượt xem: 1,513
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thái y lật mí mắt bà , hít sâu một , vội vã cáo lui.
Giữa lúc hiểu chuyện gì, Tam thẩm chút y thuật run rẩy kêu lên:
“Nhị tẩu trúng độc! Tục mệnh đan là độc d.ư.ợ.c!”
Ta đúng lúc hoảng hốt:
“Chẳng lẽ… quận chúa hại mẫu ?”
Lâm Thiều Chí “rầm” một tiếng ngã xuống đất.
“Câm miệng! Nàng tuyệt đối hại mẫu !”
Hắn sang Tôn ma ma, lớn tiếng:
“Có ai chạm viên t.h.u.ố.c ? Có tráo ?”
Ma ma run rẩy:
“Từ đầu đến cuối lão nô ôm trong lòng, tuyệt ai động tới!”
Ta siết c.h.ặ.t khăn tay, lo lắng hỏi:
“Vậy ma ma đến Vương phủ, xin t.h.u.ố.c thuận lợi ?”
Tôn ma ma giật , suy nghĩ một lát, kể rõ:
“Trong phủ đang mở yến tiệc. Quận chúa cùng một đám quý nữ chơi cờ trong vườn. Thấy là lão phu nhân phái đến cầu t.h.u.ố.c, sắc mặt nàng vui.”
“Trước mặt nhiều quý nữ, sợ ảnh hưởng thanh danh quận chúa, chỉ lão phu nhân nhất định ghi nhớ ân cứu mạng.”
“Quận chúa chỉ lạnh, một câu lấp lửng: ‘Hoa trồng đêm qua, hôm nay hái quả. Quả nhiên hổ là chủ mẫu Lâm gia.’”
“Sau đó nàng ban đan d.ư.ợ.c, dặn nhất định đút miệng lão phu nhân, và bảo nhắn rằng lão phu nhân cứ yên tâm.”
Mọi ngơ ngác.
Ta bỗng bật dậy, lớn:
“Chìa khóa mẫu lấy đêm qua… chẳng lẽ rút bạc trong phòng sổ sách đưa cho Thành Vương? Lại còn mượn danh mẫu ?”
Lâm Thiều Chí hỏi bất ngờ, sững.
Mọi lập tức hiểu .
“Đêm qua dâng bạc, hôm nay cầu t.h.u.ố.c cứu mạng. Các ngươi sợ Thành Vương lòng bám víu của Lâm gia ?”
Thanh Tước chỉ thẳng trán , quát:
“Chính là ngươi bám lấy quận chúa, lén lút tư hội với nàng , giữa phố Trường An ôm ấp dây dưa như coi ai gì!”
“Lại mượn danh lão phu nhân để gõ đầu tiểu thư nhà , ép nàng tránh đường cho quận chúa!”
“Quay đầu liền lấy cả gia nghiệp Lâm gia nâng đỡ nàng , cúi đầu lấy lòng!”
“Giờ thì chỉ khiến Lâm gia hao hụt bạc tiền, còn liên lụy lão phu nhân mất mạng!”
“Ngươi mới chính là kẻ đầu sỏ gây họa! Bất trung, bất hiếu, uổng công !”
“Ngươi còn dám nghi ngờ tiểu thư nhà , đổ tội cho nàng mở đường cho kẻ khác. Ngươi đúng là mắt như mù! Hại c.h.ế.t lão phu nhân, đó là báo ứng của ngươi!”
Hoàng thất tôn quý như , thể thật lòng coi trọng .
Người ngoài đều rõ.
Chỉ hồ đồ.
Tộc nhân Lâm gia nhao nhao, hỏi lấy bao nhiêu bạc, tham gia đảng phái, kéo cả nhà chôn theo .
Cảnh tượng hỗn loạn.
Ta tự nhiên chịu nổi đả kích.
Thân thể mềm nhũn.
Ngất .
…
Đến đêm.
Linh đường dựng lên.
Cả viện phủ đầy vải trắng.
Tôn ma ma quỳ mặt , mặt đầy sợ hãi:
“Lão nô đúng theo lời phu nhân. Có thể thả cháu trai của lão nô ?”
.
Vu oan cho .
Tập hợp tộc nhân.
Dụ Lâm Thiều Chí cầu t.h.u.ố.c.
Giữa đường tráo t.h.u.ố.c, khiến Lâm mẫu mất mạng.
Từng bước đều là tính .
Tôn ma ma vì diễn một vở kịch trung thành hộ chủ.
Thái y là Ninh Vương phủ, từng câu từng chữ đều hướng về .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truc-ngoc-kim-thu/chuong-9.html.]
Đại tỷ vốn ở thế khó, một cơ sảy t.h.a.i giăng bẫy hãm hại, bản còn lo xong, mà vẫn dốc sức giúp .
Ta cũng đáp .
Tục mệnh đan đưa sang Tề Vương phủ, giúp nàng lật thế cờ.
Bệ hạ bệnh nặng.
Nếu Ninh Vương dâng viên tục mệnh đan cất giữ nhiều năm, thế cục của Ninh Vương phủ sẽ lập tức xoay chuyển.
Con heo nạm vàng khảm ngọc …
Là tiền Tôn ma ma dành dụm nhiều năm nay, bà nhờ thợ của Lâm gia cho đứa cháu mà bà quý như mạng.
Ngày bái tế phụ , con cháu bà nhị tỷ mời đến biệt viện.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Thuốc độc cho Lâm mẫu, giấu lưng con heo .
Hôm qua trao tay bà .
Mỗi bước, đều tính sai một ly.
còn thiếu một bước.
Thực hiện lời hứa…
Không thể thiếu Lâm Thiều Chí.
“Đêm nay quận chúa hí khúc ở Lê viên. Khuyên đến đó.”
Tôn ma ma giật .
Nhìn thấy sát ý trong mắt .
Chỉ thể gật đầu.
Lâm Thiều Chí vốn mềm tai.
Tôn ma ma như nửa của .
Lời bà , tất nhiên .
Chỉ tiếc…
Lần , là đẩy chỗ c.h.ế.t.
…
Khi Lâm Thiều Chí vội vã chạy tới Lê viên, trong căn phòng rộng lớn , chỉ — xiêm y nha , lén lút khỏi phủ, đến đây chờ .
Hắn giật , định đầu rời , thì chạm Thanh Tước đang cầm đao chắn mặt.
“Ngồi.”
Ta gõ nhẹ lên mặt bàn.
Gương mặt vẫn là , nhưng ánh mắt khác — cao cao tại thượng, khinh miệt.
Hắn động.
Thanh Tước thúc chuôi đao lưng một cái.
Hắn lập tức ngoan ngoãn xuống.
Ba năm .
Vẫn là một thứ vô dụng, nâng mãi nổi.
“Ngươi gì? Không lo giữ hiếu tại linh đường mẫu , lừa đến đây là ý gì?”
Ta nhíu mày khó chịu.
Thanh Tước nện mạnh chuôi đao đầu gối .
“Bịch.”
Hắn quỳ sụp xuống.
Cố gắng lên, nhưng lưỡi đao ép c.h.ặ.t vai.
Không nhúc nhích nổi.
là phế vật, dễ xử lý thật.
Ta tính thời gian.
Còn nửa chén .
Rồi thong thả mở miệng:
“Đẩy ngươi lên thuyền của Thành Vương… là cố ý.”
Lâm Thiều Chí giật :
“Sao thể!”
Ta , khinh bỉ đến tận cùng.
“Gặp quận chúa họa phường, cùng nàng du hồ, xem hí ở Lê viên, họp mặt ở t.ửu lâu… đều .”
“Thậm chí mỗi , đều bận việc đúng lúc, cho các ngươi đủ thời gian ở cạnh .”
“Một năm trời, diễn trò phu thê với ngươi… thật sự ghê tởm.”
Hắn run rẩy:
“Vì ? Vì nàng ?”