TRỤC NGỌC KIM THU - Chương 3
Cập nhật lúc: 2026-03-19 20:55:14
Lượt xem: 1,629
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4frYGPq113
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tổ mẫu ném mạnh bát nóng đầu phụ , thể vững nhờ nhũ mẫu đỡ, ho sặc sụa mắng:
“Phụ ngươi năm xưa vì một nữ nhân bên ngoài chà đạp thế nào, ngươi quên ?”
“Bỏ độc điểm tâm lấy mạng , nhét nam nhân viện hủy hoại thanh danh , đến cả mạng ngươi cũng đem uy h.i.ế.p — ngươi đều quên ?”
“Nếu vì giữ tiền đồ và mạng sống của ngươi, khiến Thẩm gia m.á.u chảy đầy sân mới hả mối hận trong lòng!”
Phụ giật , bỗng ngẩng đầu.
Môi run rẩy, cuối cùng cúi xuống lẩm bẩm:
“Sao thể đ.á.n.h đồng như . Mẫu dù cũng vì Thẩm gia sinh hạ đích t.ử. nhi t.ử gối con trai, trong viện thị , thành trò khắp kinh thành.”
“Vì con cháu Thẩm gia, mẫu cũng nên buông thành kiến, để Y Y nhập phủ. Nàng m.a.n.g t.h.a.i tám tháng, chẩn đoán là nam thai, là huyết mạch duy nhất của nhi t.ử.”
“Mẫu nỡ để nó lưu lạc bên ngoài, danh phận, chịu lời dị nghị?”
Nhũ mẫu hầu hạ tổ mẫu nổi, lạnh giọng quát:
“Lão phu nhân năm xưa từng thề nữ t.ử thua nam nhân, chỉ chấp nhận một đời một kiếp một đôi , thà c.h.ế.t cũng cúi đầu. Nay ngài chẳng tự tát mặt lão phu nhân, khiến sự kiên trì của bà thành trò khắp kinh thành ?”
Tổ mẫu ho dứt, mà phụ vẫn hề hối cải:
“Ta tâm ý quyết. Nếu Lục thị ghen tuông dung , chịu cho nhi t.ử một danh phận, sẽ dựa bảy điều thất xuất mà đuổi nàng về nhà đẻ. Khi , hai đứa con gái Vương phi và tướng quân phu nhân của nàng cũng khó mà ngẩng đầu.”
Lời dứt.
Mẫu cùng ba tỷ chúng ngoài cửa trọn câu , như giáng một gậy giữa đầu.
Thân thể bà run lên.
Rồi ngất lịm xuống đất.
…
Phụ những lời uy h.i.ế.p mẫu , thực là để cho tổ mẫu .
Tâm huyết và công sức tổ mẫu dốc ba tỷ chúng , vượt xa phụ .
Bồi dưỡng tài học, rèn luyện bản lĩnh, chỉ tiêu tốn bạc trắng, mà cả nhân mạch một đời của bà cũng đều dốc hết.
Hủy hoại chúng … chính là đ.â.m một nhát tim bà.
Tổ mẫu giường, thở mong manh.
Bà mở đôi mắt mệt mỏi, giọng đầy tang thương:
“Ta nhổ cỏ tận gốc, cuối cùng vẫn chịu báo ứng.”
“Ta sắp . tuy c.h.ế.t, đạo dứt. Các con còn ở đây, việc của vẫn kết thúc.”
“Buông tay mà . Ta đợi ngày các con đạt điều .”
…
Đêm , ba tỷ chúng ăn ý bên giường mẫu .
Chỉ để khuyên bà thuận theo yêu cầu của phụ .
“Đã mang thai, danh phận cũng là điều nên . Mẫu hiền hòa rộng lượng, cứ thuận theo là , hà tất kẻ .”
“Người nữ nhi bên cạnh, ắt cả đời phú quý an .”
Mẫu bất lực, chỉ thể rơi lệ gật đầu.
Ngay đêm đó, Liễu Y Y phụ đón phủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truc-ngoc-kim-thu/chuong-3.html.]
Nàng rõ mẫu đang bệnh, ba tỷ chúng luôn ở bên giường rời, mà vẫn ưỡn bụng đến khoe khoang:
“Đa tạ tỷ tỷ rộng lượng. Không chỉ cho cửa, còn nhường cả viện nhất cho .”
“Muội thật cảm kích. Sau nhất định hết lòng hầu hạ lão gia, tỷ tỷ san sẻ.”
Trên cổ tay vuốt ve bụng của nàng , đeo một chiếc vòng dương chi bạch ngọc.
Đó vốn là thứ tổ phụ quá cố lấy , định tặng cho trong lòng.
Không từ khi nào rơi tay phụ , trở thành con d.a.o nàng dùng để chèn ép mẫu .
Đại tỷ và nhị tỷ một cái.
Một ánh mắt lạnh nhạt.
Một trong mắt lộ sát ý.
Sự g.i.ế.c ch.óc hề che giấu.
Ta khẽ nhắm mắt, bên tai như vang lên tiếng bàn tính vô hình.
Chốc lát , mở mắt, với hai :
“Đáng .”
Hai cùng bật .
Trong vui mừng, là sự hiểu ngầm cần .
Liễu Y Y tự bước bẫy, vẫn thao thao bất tuyệt:
“Lão gia cũng thật là, phu nhân gối con, lời thật quá đáng.”
“Ta thấy ba vị tiểu thư ai nấy đều xuất chúng, tiền đồ rộng mở, đều . Không giống đứa nhỏ trong bụng , dù là nam thai, cũng sẽ là thế nào.”
“Lão gia nỡ để con trai chịu thiệt, nhất quyết cho nó danh phận đích xuất, thật là hồ đồ. Phu nhân còn đang ở đây, để bình thê, chẳng để chê ? Tỷ tỷ, xem?”
“Ngươi gọi tỷ tỷ? Mẫu là nữ nhi độc nhất của Biên tu, gì tỷ ?”
Một câu nhẹ của khiến nụ môi nàng cứng .
“Tam tiểu thư? Nghe ngươi chỉ mê tiền bạc và bàn tính, e là thi thư lễ nghĩa còn kém. Ta là phụ ngươi nâng bình thê, là trưởng bối của ngươi. Sau gia phả, ngươi kính một chén .”
Nhị tỷ bật :
“Ngươi uống ?”
Khóe môi đại tỷ cong lên.
Chén nóng bỗng hắt thẳng mặt Liễu Y Y.
Nàng còn kịp nổi giận, một quyền của nhị tỷ nện thẳng cái bụng căng tròn.
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
Sắc mặt Liễu Y Y lập tức tái mét.
Máu đỏ tràn giữa hai chân.
Nàng ôm bụng đau quặn, ngã quỵ xuống đất, mồ hôi lạnh tuôn :
“Ngươi… … ngươi dám…”
Đại tỷ dùng khăn lau tay như thể dính bẩn, giọng bình thản như đang chuyện trò:
“Vương phi hoàng thất kính một kỹ nữ thanh lâu? Chén , ngươi nuốt nổi ?”
Nhị tỷ giật phăng rèm bên giường, lạnh:
“Đã trong bụng là thứ gì, chi bằng giúp ngươi diệt trừ nó, tiện thể cũng trừ luôn ngươi.”