Trục Ngọc - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-04-15 16:41:55
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dưới sự trấn áp tàn khốc của quan binh, bá tánh dám loạn nữa, nhưng lượng lương thực quan phủ yêu cầu mỗi nhà nộp thật sự khiến kinh hãi. Nông dân nộp hết cả hạt giống vẫn đủ định mức quân lương. Quan binh đưa cách giải quyết đơn giản: đủ lương thì nộp tiền. Không tiền thì mượn, cướp là việc của dân, họ chỉ việc ép tới cùng.

Nhiều nông dân đường cùng đành rừng cướp. Đám quan binh vốn bắt nạt kẻ yếu, đối với bá tánh tay tấc sắt thì diễu võ dương oai, nhưng đối với sơn tặc phỉ khấu thì né là né. Thu đủ lương và tiền từ nông dân, quan binh bắt đầu nhắm thương hộ ở thành trấn. Mỗi nhà tính theo đầu , mỗi nộp một lượng bạc. Nhà Phàn Trường Ngọc nộp ba lượng.

Cả trấn xôn xao, đây lính cũng chỉ mất hai lượng bạc để một đầu , giờ phí trưng lương còn cao hơn cả trưng binh, nhất là những nhà nghèo mà đông con, chẳng khác nào dồn họ tuyệt lộ. Một gia đình trấn mua t.h.u.ố.c độc, mặt quan binh pha nước chia cho mỗi một bát, thẳng tiền lương, ép nữa thì cả nhà cùng c.h.ế.t.

Phàn Trường Ngọc giờ cách kiếm tiền nên nộp ba lượng bạc thành vấn đề, nhưng trấn nhiều nhà giống nàng lúc , vét sạch túi cũng nổi bạc đó. Bá tánh tự phát kéo đến cửa huyện nha quỳ lạy, nhưng Huyện lệnh đến mặt cũng lộ.

Nghe những tin , Phàn Trường Ngọc thấy lòng nặng trĩu. Buổi tối cầm cuốn ‘Luận Ngữ’ nàng tài nào nổi, sang Tạ Chinh thấy đang cầm b.út phê chú trang sách, thần sắc điềm tĩnh như hề ngoại vật quấy nhiễu.

Nàng mím môi bảo: "Đợt trưng lương của quan phủ thật chẳng coi bá tánh là nữa."

Ngòi b.út của Tạ Chinh dừng , chỉ : "Quan phủ sẽ thu tiền trưng lương theo kiểu mỗi một lượng bạc ." Giọng thoáng hiện vẻ lạnh lẽo khó nhận .

Lavie

Phàn Trường Ngọc khó hiểu: "Sao , chẳng đám quan phủ đang từng nhà đòi tiền đó ?"

Tạ Chinh phê chú xong một thiên, tạm đặt b.út xuống : "Phủ Kế Châu hai mươi vạn hộ, tám mươi vạn dân, mỗi một lượng bạc là thu tám mươi vạn lượng bạc trắng. Lương thực mùa thu năm ngoái giá chỉ bảy tám trăm văn một thạch, giờ chiến sự nổ giá thị trường cũng quá một lượng bạc một thạch. Tám mươi vạn lượng ít nhất mua tám mươi vạn thạch gạo thóc. Tiền tuyến đợt trưng lương chỉ để chữa cháy, cần nhiều lương thực đến thế."

Đôi mắt đen nhánh của ánh lên tia sắc lẹm: "Ngụy Tuyên ngu ngốc như lợn cũng thể trưng tám mươi vạn thạch lương ở Kế Châu. Hắn vội vã trưng lương chẳng qua là tranh thủ khi Ngụy Nghiêm tước binh quyền, đ.á.n.h úp Sùng Châu đang lơi lỏng chiến tranh để gỡ một bàn. Chỉ cần cầm cự đến khi lương thảo của triều đình tới, hai mươi vạn thạch lương là đủ . Đã trưng mười vạn thạch từ Thái Châu, Kế Châu chỉ cần nộp thêm mười vạn thạch nữa thôi."

Trưng tám mươi vạn thạch, khác gì công khai cướp bóc? Ép bá tánh đến cùng cực, họ sẽ khởi nghĩa vũ trang, đầu quân cho phản vương ở Sùng Châu ngay sát vách mất thôi.

Phàn Trường Ngọc tính toán, thấy cách trưng lương quá phi lý, nhưng vẫn thắc mắc: " rõ ràng quan binh tự đến đòi tiền, chẳng lẽ đám quan binh đó gan to tày trời, cố ý thu thêm?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truc-ngoc-hwbm/chuong-54.html.]

Tạ Chinh đáp: "Quan binh dám, nhưng kẻ họ chắc dám."

Tham ô trong triều là chuyện thường ngày, như việc Công bộ sửa đường đào kênh cứu tế, tiền từ quốc khố phát xuống qua tay quan viên lớn nhỏ cắt xén từng tầng, cuối cùng chỉ còn chút bạc lẻ dùng việc thực. Trưng thuế cũng , thuế suất triều đình định là luật sắt, quan viên dám bớt xén nên kiếm chác túi riêng chỉ cách đ.á.n.h thuế thương, thuế lương từ bá tánh thật cao.

Phàn Trường Ngọc ngốc, liền siết c.h.ặ.t lòng bàn tay: "Ý thể Huyện lệnh, hoặc quan to hơn Huyện lệnh đang vơ vét mồ hôi nước mắt của dân?"

Tạ Chinh bảo: "Xem các huyện khác trưng thu bao nhiêu là ngay."

Phàn Trường Ngọc : "Ngày mai huyện giao hàng sẽ xem gặp huyện khác để hỏi thử." Nếu huyện khác thu nhiều như , thì rõ ràng Huyện lệnh Thanh Bình đang mượn cớ vơ vét tiền tài!

Tạ Chinh gật đầu . Phàn Trường Ngọc bắt đầu ngáp, cầm b.út định tiếp tục . Thấy nghiêng mặt thanh lãnh của ánh nến, nàng nhịn nhắc: "Huynh đừng muộn quá hại mắt, mai hãy tiếp."

Tạ Chinh "ừ" một tiếng nhưng tay vẫn dừng. Hắn vốn tưởng Hạ Kính Nguyên trấn áp Ngụy Tuyên, ngờ ông Ngụy Tuyên khống chế. Suy nghĩ kỹ nguyên do, mắt lộ vẻ trào phúng. Hai mươi vạn thạch gạo Triệu Tuân mua của tiếp quản, của Hạ Kính Nguyên tìm dấu vết, nghi là do nên cố ý mặc cho Ngụy Tuyên bừa để ép lộ diện chăng?

Cái gọi là "thương dân như con", "một đời nho tướng", cũng chỉ đến thế mà thôi. Tin t.ử trận truyền lâu, Tây Bắc loạn thành một đoàn, lúc để Bắc Quyết thừa cơ đục nước béo cò, nhất định về.

Khi ngòi b.út những nét chữ ngay ngắn, liếc thấy bóng nàng án thư, hỏi bằng giọng mát lạnh: "Tháng sinh nhật ngươi, ?"

Phàn Trường Ngọc "a" một tiếng mới phản ứng , bảo: "Hảo ý của nhận, cha mới mất năm ngoái, năm nay tổ chức sinh nhật."

Tạ Chinh dừng b.út: "Cứ ước một điều , coi như là quà sinh nhật ."

Phàn Trường Ngọc : "Sao lời cứ lạ lạ, quà sinh nhật thì đưa, hà tất bây giờ..." Nói đoạn, đống chú giải chằng chịt trang sách, nụ mặt nàng lặn mất: "Huynh sắp đúng ?"

 

Loading...