cũng nghĩ ngợi nhiều. Ăn xong điểm tâm, dậy thanh toán. Lúc xuống lầu, vặn gặp nam t.ử . Hắn ở cửa, thấy liền .
“Cô nương, đa tạ chuyện .”
Ta ngẩn : “Tạ chuyện gì?”
“Tạ nàng báo quan.” Hắn : “Nếu , khó tránh khỏi lên nha môn một chuyến.”
Ta nhịn mà bật : “Ngài đ.á.n.h , liên quan gì đến ?”
“Cũng đúng.” Hắn gật đầu" “ vẫn đa tạ. Ta tên Lục Uyên, mạn phép hỏi phương danh của cô nương?”
Ta mắt . Ánh mắt vô cùng trong sạch, tính toán, dò xét, chỉ sự chân thành.
“Giang Hành.”
“Giang Hành.” Hắn lặp một , gật đầu : “Tên . Giang cô nương, mai này gặp lại.”
Hắn xoay rời . Ta theo bóng lưng biến mất trong đám đông.
Những dòng chữ bùng nổ.
[Hắn hỏi tên nữ chính ! Hắn hỏi tên kìa!]
[Nhịp điệu là sắp chuyện lớn xảy đây!]
[Lục Uyên là nhân vật tầm cỡ đấy, nữ chính sắp phất lên !]
[Đừng lung tung, chỉ là khách khí thôi.]
Ta mỉm lắc đầu, xoay về nhà. Về đến nơi, cũng dần quên bẵng chuyện . những dòng chữ thì quên. Chúng ngày ngày lướt qua mắt , kể rằng Lục Uyên hôm nay gì, , gặp gỡ những ai.
[Lục Uyên về phía Tây thành, hình như đang điều tra thứ gì đó.]
[Hôm qua bái phỏng Tri phủ đại nhân.]
[Hôm nay đến tiệm điểm tâm đó kìa!]
[Không lẽ là tìm nữ chính đấy chứ?]
[Nghĩ nhiều quá , chính sự mà.]
Ta những dòng chữ đó, dở dở : “Các ngươi thể yên lặng một chút ? Người là đại tướng quân, quan hệ gì với ?”
[Có quan hệ! Chắc chắn quan hệ!]
[Nữ chính ngươi đừng tin, đây là duyên phận!]
[! Duyên phận đến thì cản cũng nổi!]
Ta bất lực lắc đầu. Thôi kệ, tùy bọn họ .
Nửa tháng , đang uống trong viện, bên ngoài truyền đến tiếng thông báo: “Tiểu thư, tìm.”
Ta đặt chén xuống: “Ai ?”
“Hắn tên Lục Uyên.”
Ta sững sờ. Những dòng chữ điên cuồng nhảy múa.
[Lục Uyên đến ! Lục Uyên đến !]
[Ta bảo là sẽ đến mà!]
[Mau mau mau, cho !]
[Nữ chính mau trang điểm một chút!]
Ta chẳng buồn trang điểm, trực tiếp sai mời . Hắn ở cổng viện, vẫn là bộ kình trang màu đen , mỉm .
“Giang cô nương, mạo tới thăm, mong nàng lượng thứ.”
Ta mời xuống, rót cho một chén : “Lục tướng quân rảnh đến tiểu viện của ?”
Hắn nhận lấy chén , nhấp một ngụm: “Trà ngon.”
Sau đó , nghiêm túc : “Giang cô nương, đến đây là hỏi nàng một chuyện.”
“Chuyện gì?”
Hắn đặt chén xuống, chính sắc : “Giang cô nương, nàng bằng lòng gả cho ?”
Ta c.h.ế.t lặng. Những dòng chữ cũng hình trong giây lát. Sau đó, cả màn hình tràn ngập…
[Mẹ nó nó nó!]
[Hắn cầu hôn ?]
[Mới gặp thứ hai cầu hôn?]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truc-ma-vi-nu-tu-hai-sen-ma-huy-hon-binh-luan-cuoi-dien-roi/chuong-12.html.]
[Lục Uyên ngươi điên !]
[ mà ngọt quá mất a a a!]
Ta , chút cạn lời: “Lục tướng quân, chúng mới chỉ gặp hai .”
“Ta .” Hắn gật đầu: “ những , chỉ cần gặp một là đủ .”
Ta im lặng. Những dòng chữ lướt qua.
[Đồng ý ! Đồng ý !]
[Đừng đồng ý! Quá qua loa !]
[ là tướng quân mà! Có quyền thế!]
[Có quyền thế thì ? Nữ chính thiếu tiền!]
Ta những dòng chữ đó, Lục Uyên: “Tại là ?”
Hắn suy nghĩ một chút: “Bởi vì, nàng khiến cảm thấy an tâm.”
“An tâm?”
“Phải.” Hắn : “Ta sống ba mươi năm, gặp qua nhiều . chỉ nàng khiến cảm thấy, nếu thể ở bên nàng, kiếp coi như đáng giá.”
Ta im lặng. Những dòng chữ bay lên.
[Hu hu hu cảm động quá!]
[Lời tỏ tình , điểm mười!]
[Nữ chính mau đồng ý !]
[Đừng kích động! Nghĩ kỹ !]
Ta . Ánh mắt chân thành, tính toán, dò xét, chỉ sự thẳng thắn.
“Lục tướng quân, ngài là thế nào ?”
“Biết.”
“Ta là từng từ hôn.”
“Thì ?”
“Ngài lớn hơn hơn mười tuổi.”
“Vừa khéo, nam nhân trưởng thành mới thương .”
“Ta sinh con.”
“Vậy thì sinh.”
“Ta hầu hạ cha chồng.”
“Họ đều khuất cả .”
“Ta đanh đá ngang ngược, thủ phụ đạo, gì thì .”
“Được hết.”
Ta ngẩn . Người ...
Những dòng chữ điên cuồng hiện .
[Mẹ nó! Đây là cực phẩm nam nhân phương nào thế !]
[Đồng ý vô điều kiện luôn?!]
[Hắn âm mưu gì đấy?]
[Chắc , nhân phẩm của Lục Uyên lắm mà!]
Ta mắt : “Lục tướng quân, ngài cho một lý do. Tại là ?”
Hắn ngẫm nghĩ: “Bởi vì, dáng vẻ lúc nàng uống .”
Ta: “...”
Những dòng chữ điên .
[Ha ha ha lý do tuyệt thật!]
[Uống ? Chỉ thôi ?]
[Lục Uyên ngươi nghiêm túc đấy chứ?]
[ mà thấy ngọt quá thì đây?]