Tiêu Hằng im lặng. Hắn với ánh mắt phức tạp. Hồi lâu , dậy: “Giang tiểu thư, hiểu . Hôm nay phiền cô nương.”
Hắn định .
“Đợi .” Ta gọi .
Hắn ngoảnh đầu. Ta : “Tiêu nhị công t.ử, một câu với ngươi.”
“Mời cô .”
“Mẫu ngươi hại c.h.ế.t Định Viễn Hầu phu nhân, đó là của bà . ngươi là ngươi, bà là bà . Ngươi cần gánh chịu tội nghiệt cho bà .”
Tiêu Hằng ngẩn . Trong mắt thoáng qua một luồng cảm xúc hỗn tạp. Một lúc lâu , gật đầu: “Đa tạ.”
Hắn rời . Ta ghế, lên bầu trời thẩn thờ. Những dòng chữ hiện lên:
[Nữ chính bụng quá, thế mà còn an ủi .]
[Không bụng, mà là khách quan thôi. Tiêu Hằng đúng là cần gánh tội .]
[ hại c.h.ế.t Tiêu Diễn, Tiêu Diễn chắc chắn sẽ tha cho .]
[Cứ để bọn họ đấu , nữ chính đừng xen là .]
Ta thở dài. Cái phủ Định Viễn Hầu đúng là một mớ bòng bong. May mà từ hôn .
*
Sau Tiêu Hằng ghé thăm, yên tĩnh một thời gian. Tiêu Diễn cũng đến phiền nữa. Ta cứ ngỡ chuyện trôi qua như thế.
Cho đến một ngày, một ngờ tới tìm đến cửa. Đó là tổ mẫu của Tiêu Diễn, Định Viễn Hầu lão phu nhân. Bà mặc một bộ y phục giản dị, đầu hề đeo trang sức, gương mặt đầy vẻ tiều tụy.
Ta bà, chút bất ngờ: “Lão phu nhân đến đây?”
Định Viễn Hầu lão phu nhân , hốc mắt đột nhiên đỏ hoe: “A Hành, … đến cầu xin con một chuyện.”
Ta mời bà xuống, rót cho bà một chén : “Lão phu nhân cứ .”
Định Viễn Hầu lão phu nhân hít sâu một : “A Hành, Diễn Nhi nó… nó bệnh .”
Ta ngẩn . Bệnh ? “Bệnh gì ạ?”
“Đại phu là tâm bệnh.” Định Viễn Hầu lão phu nhân : "Từ khi con từ hôn với nó, nó luôn u sầu. Suốt ngày tự nhốt trong phòng, ăn uống, cũng gặp ai. Mấy ngày , nó đột nhiên ngất xỉu. Đại phu cứ tiếp tục thế , nó sẽ tự hành hạ đến c.h.ế.t mất.”
Bà nắm lấy tay : “A Hành, là Tiêu Diễn với con. nó… nó dù cũng thật lòng thích con. Bây giờ nó hối hận , ngày nào cũng lẩm bẩm tên con. Con thể… thể đến thăm nó một chút ?”
Ta im lặng. Những dòng chữ điên cuồng hiện :
[Hối hận ? Bây giờ hối hận thì ích gì?]
[Lúc cái gì ?]
[Nữ chính đừng ! Đi là thua đấy!]
[Cứ để y c.h.ế.t ! Tra nam c.h.ế.t đáng tiếc!]
[ mà… nếu y c.h.ế.t thật, nữ chính thấy áy náy ?]
Ta ngẩng đầu Định Viễn Hầu lão phu nhân: “Phu nhân, Tiêu Diễn thật sự hối hận ?”
“Thật mà! Ngày nào nó cũng xin con, lúc nó mù mắt, nó nên tin lời ả hái sen …”
“Vậy còn A Liên?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/truc-ma-vi-nu-tu-hai-sen-ma-huy-hon-binh-luan-cuoi-dien-roi/chuong-10.html.]
Định Viễn Hầu lão phu nhân ngẩn : “A Liên… ả … ả từ lâu . Sau khi Tiêu Diễn ả là do Tiêu Hằng phái đến, đuổi ả ngay lập tức.”
Ta gật đầu: “Lão phu nhân, con thể thăm y. bà hứa với con một chuyện.”
“Chuyện gì?”
“Từ nay về , chuyện của Hầu phủ liên quan gì đến con nữa. Hôm nay con thăm y là nể tình nghĩa xưa . thăm xong , chúng coi như thanh toán xong xuôi.”
Định Viễn Hầu lão phu nhân im lặng. Hồi lâu , bà gật đầu: “Được, hứa với con.”
Ta theo Định Viễn Hầu lão phu nhân đến Hầu phủ. Trong phòng Tiêu Diễn, rèm cửa kéo kín mít, một mảnh u tối. Y giường, sắc mặt tái nhợt, gầy đến mức biến dạng. Nhìn thấy , mắt y sáng lên: “A Hành…”
Ta đến bên giường, y: “Tiêu Diễn, bệnh ?”
Y gượng dậy định lên nhưng ấn xuống: “Đừng cử động, cứ đó .”
Y , hốc mắt đỏ bừng: “A Hành, xin …”
Ta gật đầu: “Ta .”
Y ngẩn : “Nàng… nàng giận ?”
“Giận thì ích gì?” Ta : "Mọi chuyện xảy , những lời đó cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”
Y im lặng. Một lúc lâu , y khẽ : “A Hành, nếu… nếu thể từ đầu, nhất định sẽ đối xử với nàng như .”
Ta : “Tiêu Diễn, sai ở ?”
Hắn lắc đầu.
“Huynh sai ở chỗ quá dễ lừa.”
Y sững sờ.
Ta tiếp: “A Liên lừa , tin. Tiêu Hằng hại , . Huynh xoay như chong ch.óng mà vẫn thấy thật thâm tình. Tiêu Diễn, thâm tình, là ngu xuẩn.”
Mặt y đỏ bừng lên, những dòng chữ điên cuồng lướt qua:
[Ha ha ha nữ chính thẳng thừng quá!]
[Tiêu Diễn ngươi xem, đó lời con ?]
[ nàng thật mà!]
[Tiêu Diễn đúng là ngu, ngu hết t.h.u.ố.c chữa.]
Ta dậy: “Tiêu Diễn, hôm nay đến đây là để cho một lời khuyên.”
Y .
“Tiêu Hằng sẽ buông tha cho . Tốt nhất nên xốc tinh thần mà bảo vệ chính . Nếu , mà c.h.ế.t thì chẳng ai nhặt xác cho .”
Nói xong, định .
“A Hành!” Y gọi .
Ta ngoảnh đầu.
Y , ánh mắt mang theo vẻ khẩn cầu: “A Hành, nàng… nàng còn thể tha thứ cho ?”
Ta y, hồi lâu , mỉm : “Tiêu Diễn, cần sự tha thứ của . Cái cần là tha thứ cho chính .”
Ta lưng bước . Phía truyền đến một tiếng nức nở khe khẽ, nhưng hề ngoảnh .