TRÙ NƯƠNG NHÀ TA CHUYÊN TRỊ LỪA BƯỚNG - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-01-28 04:37:51
Lượt xem: 22

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bách Lý Như Trác đặt ngón tay lên môi, khẽ ho một tiếng. Bệ hạ xong thì lớn: — "Thú vị! Thật là thú vị! Thưởng!"

Ta ôm bọc bạc thưởng nặng trịch, đầu óc cuồng bước xuống mà chân cứ như mây. Lúc ngang qua chỗ Bách Lý Như Trác, lén liếc ngài. Ngài đang về phía , góc nghiêng ánh đèn cung đình rõ mồn một, khóe môi khẽ hiện một nụ nhạt.

Chỉ một cái đó thôi, cảm thấy bọc bạc trong tay chẳng còn thơm tho gì nữa. Xong đời . Lý Thanh Tuệ, ngươi triệt để xong đời . Con hươu nhỏ đ.â.m sầm tường đến què chân là ngươi, hôm nay coi như đ.â.m c.h.ế.t tươi tại chỗ luôn !

9.

Hào quang ở cung yến như cơn gió thoảng, thổi qua là hết. Trở về Vương phủ, vẫn mỗi ngày quanh quẩn bên cái "bia kỷ niệm" trong bếp. Thế nhưng, Bách Lý Như Trác ngã bệnh. Nghe là đêm khuya ham mát mở cửa sổ, khiến bệnh cũ tái phát, thế trận hừng hực.

Suốt hai ngày, ngưỡng cửa thư phòng suýt các thái y dẫm nát. Thuốc thang đưa liên tục mà chẳng thấy khởi sắc. Ta nấu món gì cũng trả về nguyên vẹn. Đến đêm thứ ba, trằn trọc ngủ , liền lén xuống bếp nấu một nồi nước cốt gạo dịu nhẹ bổ dưỡng nhất.

lúc đó, trong thư phòng truyền tiếng hốt hoảng: "Sốt nặng quá...", "Thuốc đút nữa...". Ta màng gì nữa, bưng bát nước gạo xông thẳng . Bách Lý Như Trác giường, mặt đỏ bừng, thở dồn dập. Cha (Lý thái y) đang bên cạnh lo lắng đến cuống cuồng.

Ta vắt khăn ướt, cẩn thận đắp lên trán ngài. Nhìn ngài yếu ớt như , hình ảnh ngài bỗng chồng lấp lên con lừa bướng bỉnh nhà mỗi khi đổ bệnh. Ta xót xa bực bội, thấp giọng lầm bầm:

— "Cho ngài thích thể hiện ! Cho ngài tự chăm sóc ! Phí cả đống dầu thơm và d.ư.ợ.c liệu của ..."

Trong cơn mê man, bàn tay nóng rực của ngài đột nhiên giơ lên, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay . Môi ngài mấp máy, thốt những âm tiết mơ hồ:

— "Hương nang (túi thơm)... trả cho ..."

Tim đập hẫng một nhịp. Ngài... ngài đang về cái túi thơm ném trật hai năm ? Ngài vẫn nhớ? Hay là đang chuyện khác?

10.

Trận sốt cao của Bách Lý Như Trác cuối cùng cũng lui xuống nhờ bát nước gạo và màn hạ nhiệt bằng nước đá của . Mấy ngày , đưa cơm cho ngài mà lòng run rẩy, cứ đưa xong là chạy biến, dám nán một giây.

Sáng sớm hôm nay, tiểu tư tới truyền lời: "Vương gia mời Lý trù nương qua thư phòng một chuyến."

Ta bước thư phòng với tâm thế "tráng sĩ một trở ". Bách Lý Như Trác bên cửa sổ, mặc thường phục màu trắng trăng, bớt vẻ thanh lãnh thường ngày, thêm vài phần nhàn nhã.

— "Vương gia." Ta quy củ hành lễ, mắt mũi, mũi tâm.

— "Ừm." Ngài đáp một tiếng, đặt cuốn sách xuống. "Thân thể khỏe hơn ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tru-nuong-nha-ta-chuyen-tri-lua-buong/chuong-5.html.]

Ta ngẩn một lúc mới phản ứng là ngài đang hỏi thăm mệt : — "Bẩm Vương gia, dân nữ da thịt trâu bò, ạ!"

Căn phòng rơi tĩnh lặng. lúc sắp ngạt thở vì sự im lặng thì ngài từ trong tay áo lấy một chiếc hương nang nhỏ nhắn và cũ kỹ, đưa tới mặt :

— "Thứ , của ngươi ?"

Đồng t.ử chấn động! Nền vải màu vàng nhạt, bên thêu mấy bông lúa xiêu xiêu vẹo vẹo, góc cạnh còn tuột chỉ vì năm đó ném quá mạnh! là cái ném hai năm ! Ngài mà... thật sự vẫn luôn giữ nó...

Ánh mắt ngài lóe lên tia trêu chọc khi thấy luống cuống:

— "Đêm hôm cung yến trở về phát sốt, trong cơn mê man, chợt nhớ vài chuyện cũ."

Ngài khựng , ngước mắt : — "Lý Thanh Tuệ, ngươi Vương phủ, thật sự chỉ vì ba lạng bạc thôi ?"

Ta há miệng, chiếc hương nang trong tay ngài, gương mặt ở sát ngay mắt. Chút may mắn và lớp ngụy trang cuối cùng trong lòng sụp đổ tan tành. Không giấu nữa, mà cũng... giấu nữa.

Tinhhadetmong

Ta hạ quyết tâm, nhắm nghiền mắt , đ.á.n.h liều một phen!

11

— "Phải! Cái hương nang đó là của ! Ta Vương phủ cũng vì tiền lương! Ta... hai năm phố ..."

Mấy chữ " trúng ngài " cứ lăn qua lăn trong miệng, rốt cuộc vẫn đủ can đảm để thốt . Ta thấy ngài khẽ một tiếng. Thôi xong, ngài chắc chắn nghĩ là kẻ si tâm vọng tưởng, một con ngốc chính hiệu . Ngài thở dài, giọng điệu mang theo ý trêu chọc:

— "Cho nên, thiên kim tiểu thư nhà Lý thái y, mai danh ẩn tích lẻn phủ , chính là để dùng tay nghề 'trị lừa' báo đáp cái ơn hương nang ném trúng năm xưa?"

 

Ta giật mở choàng mắt: — "Ngài... ngài hết !"

Thông tin quá lớn khiến não kịp nhảy . Ngài phận của từ lâu? Vậy bấy lâu nay ngài giả ngốc mặt ngài, chẳng khác nào đang xem trò khỉ ? Một luồng thẹn quá hóa giận xông lên đầu, ấm ức đến phát :

— "Vương gia từ sớm, vạch trần dân nữ? Nhìn dân nữ như con ngốc nhảy nhót quanh ngài, vui lắm ?"

Ngài , ánh mắt phức tạp: — "Lúc đầu thì thấy thú vị. Sau đó..." Ngài khựng , vẻ mặt lộ sự lúng túng hiếm thấy, chậm rãi : — "Sau đó, phát hiện cơm canh ngươi , quả thực thể xoa dịu căn bệnh cũ quái ác ."

Loading...