TRÙ NƯƠNG NHÀ TA CHUYÊN TRỊ LỪA BƯỚNG - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-01-28 04:35:28
Lượt xem: 34

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngài im lặng , đến nỗi 36.879 sợi lông tơ đều dựng cả lên. Ta đ.â.m lao theo lao:

— "Con lừa bướng bỉnh nhà dân nữ , hễ ban đêm ngủ yên là ban ngày sẽ cáu kỉnh, ăn uống ngon. Dân nữ chính là dùng cách để điều trị cho nó..."

Không gian tĩnh lặng như tờ. Ta tưởng sắp lôi đ.á.n.h gậy đến nơi . Thế nhưng, Bách Lý Như Trác bỗng hừ nhẹ một tiếng, đầu ngón tay chạm chút bột táo nhân, đưa lên mũi ngửi:

Tinhhadetmong

— "Hừ, ngươi đúng là... gan to bằng trời."

Ngài rời , giọng rõ vui buồn:

— "Ngày mai, cứ thế mà ."

Nhìn bóng lưng ngài khuất dần, mới dám thở phào, lưng áo ướt đẫm mồ hôi lạnh. Tâm đàn ông như kim đáy bể. Vị Vương gia còn khó đoán hơn cả con lừa nhà nhiều!

03

Thấy vụ "đông song sự phát" (chuyện bại lộ) ở tiểu trù phòng mà Bách Lý Như Trác vẫn hề trị tội, như tiếp thêm lòng can đảm, hành động ngày càng táo bạo hơn.

Hôm , dụng tâm chế biến món Thịt chưng bột lá sen. Lúc ướp thịt, lén trộn một nhúm bột Sa nhân tác dụng ôn hòa lý khí gia vị. Thịt chín nhừ tơi, hương sen thanh khiết, hòa quyện đến mức hảo.

Đang lúc hớn hở chuẩn bày đĩa, lưng vang lên một tiếng khụ nhẹ. Ta cứng đờ , chậm rãi đầu. Bách Lý Như Trác chẳng từ lúc nào xuất hiện như một bóng ma nơi cửa bếp.

— "Đây là thứ gì?"

— "Bẩm Điện hạ, là thịt chưng bột lá sen ạ."

Nhìn gương mặt tuấn tú vương chút bệnh khí của ngài, trái tim phản chủ mà đập loạn nhịp. Ngài bước tới, hề soi xét d.ư.ợ.c liệu như , mà cầm lấy đôi đũa sạch bên cạnh, gắp một miếng nhỏ. Trước ánh mắt kinh ngạc đến rớt cằm của Nghiêm ma ma, ngài thản nhiên đưa miệng.

Ta dám thở mạnh, dán c.h.ặ.t mắt biểu cảm của ngài. Một lát , ngài đặt đũa xuống, dùng khăn tay chậm rãi lau khóe miệng:

— "Tàm tạm."

Ta định thở phào, ngài xoay chuyển ý tứ:

— "Lý Thanh Tuệ."

— "Dân nữ mặt!"

— "Quy tắc của Vương phủ, thức ăn của chủ t.ử, trù nương thử món ."

Ta ngẩn , sang Nghiêm ma ma. Lúc mới phủ, bà nhắc tới điều ? Nghiêm ma ma mắt mũi, mũi tâm, bộ dạng " liên quan đến , gỗ". dáng vẻ thản nhiên của Bách Lý Như Trác, vẻ giống dối.

Ta đành lí nhí:

— "Vâng, dân nữ , dân nữ thử ngay đây."

Ta cầm một đôi đũa khác, gắp một miếng thịt cho miệng. Vị... thơm phết đấy chứ! Thế nhưng ngài bồi thêm một câu:

— "Từ nay về , thiện thực hằng ngày cứ do ngươi đích mang đến thư phòng, thử mặt ."

— "Hả?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tru-nuong-nha-ta-chuyen-tri-lua-buong/chuong-2.html.]

Ngài nhướng mày: — "Sao, ?"

Ta vội vàng đáp ứng: — "Không , dân nữ tuân mệnh!"

Cái gọi là gì? Làm kim bạc thử độc bằng xương bằng thịt ? Hay là ngài sợ hạ độc, nên tận mắt canh chừng mới yên tâm?

Ta lén lút thầm thì với Nghiêm ma ma:

— "Ma ma, an ninh Vương phủ kém thế ? Bữa nào cũng phòng hạ độc ?"

Gương mặt "thịt hun khói" của bà giật giật, ánh mắt về phía thư phòng đầy ẩn ý:

— "Quy tắc chủ t.ử định , cứ thế mà ."

Được thôi, vì ba lạng bạc, thử thì thử!

4.

Lần đầu thử món, bưng bát, cầm đũa, cảm thấy khắp như kiến bò. Chủ yếu là ánh mắt đối diện quá mức hiện hữu. Bách Lý Như Trác cứ đó, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng dán c.h.ặ.t đôi đũa trong tay .

Ta gắp một đũa mì thanh canh, lẩm bẩm trong lòng: "Đây mì thanh canh, đây là mì lươn xé. Đây thử độc, đây là cho lừa ăn."

Húp một ngụm, ừm, mì dai giòn, dầu hành thơm nức, tay nghề của đúng là tuyệt đỉnh!

— "Khụ." Ngài nhẹ khẽ ho một tiếng.

Ta suýt thì nghẹn, vội vàng nuốt xuống, nặn một nụ nghề nghiệp:

— "Bẩm Vương gia, độc, vị cực thơm ạ."

Lúc ngài mới ung dung cầm đũa, tao nhã bắt đầu dùng bữa. Ta sang một bên, liếc trộm ngài qua khóe mắt. Đường xương hàm sắc nét, yết hầu khẽ chuyển động khi nuốt. Dưới lớp gấm vóc mượt mà , chắc hẳn cơ bụng tám múi nhỉ...

— "Nhìn đủ ?"

Giọng thanh lãnh vang lên, giật b.ắ.n , nhanh trí đáp:

— "Dân nữ đang quan sát sở thích ăn uống của Điện hạ để cải thiện ạ."

 

Ngài gì nữa, khóe môi khẽ cong lên một chút trở về như cũ, nhanh đến mức cứ ngỡ là ảo giác.

Vài ngày trôi qua, da mặt cũng dày lên. Thử món thì thử món, coi như phúc lợi công việc . Dù thì đối mặt với gương mặt cũng đưa cơm. Ta thậm chí còn bắt đầu bình phẩm thầm trong bụng:

"Chà, bánh bao Phục Linh hôm nay hấp trắng mềm, hệt như hai khối cơ n.g.ự.c của ngài !"

"Ôi dào, hỏa hầu bát canh chuẩn cần chỉnh, đúng là thiên tài!"

"Ngài gắp thêm một đũa hẹ? Ghi ghi , Vương gia thích ăn đồ bổ dương!"

Công việc cảm thấy như một mật thám đang ẩn náu trong dày kẻ thù. Thật kích thích!

Loading...