Trọng Sinh Về Thập Niên 80: Bác Sĩ Tô Oanh Tạc Khắp Nơi - Chương 47: Yết Giá Rõ Ràng

Cập nhật lúc: 2026-03-12 16:17:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tên mặt sẹo thấy hai phản ứng gì, sắc mặt đổi, kìm nén sự bốc đồng, đưa tay định túm lấy quần áo Cố Phi Hàn.

 

Cố Phi Hàn dù cũng từng tập luyện cùng lính cận vệ.

 

Những năm nay đ.á.n.h cũng ít, coi như nhiều năm kinh nghiệm thực chiến.

 

Truyện mới vừa ra lò của nhà Vân Vũ Miên Miên đây:
- Đêm Quân Hôn, Mỹ Nhân Ốm Yếu Bị Thủ Trưởng Ấn Tường Dụ Hôn
- Thập Niên 70 Nhật Ký Theo Chồng Nhập Ngũ
- Chị Cả Pháo Hôi Dẫn Dắt Các Em Gái Phản Công
- Thập Niên 70 Sau Khi Đổi Chồng, Mỗi Ngày Chị Họ Đều Hối Hận
- Xuyên Tới 70 Thôn Cô Cực Phẩm Không Dễ Chọc
- Thập Niên 70 Nữ Phụ Đỏng Đảnh Dựa Vào Huyền Học Nằm Thắng

Anh sớm phòng , thuận thế đẩy mạnh Tô Tiểu Ly phía , hình lóe lên, né bàn tay của tên mặt sẹo.

 

Phòng nhỏ, Tô Tiểu Ly lùi xuống chiếc giường ở phòng trong, tiện tay vớ lấy chiếc đèn bàn che chắn .

 

Cố Phi Hàn chặn ở cửa, hai lời thưởng cho tên mặt sẹo một cú vật qua vai.

 

Tên mặt sẹo ngã nhào xuống đất, nửa ngày bò dậy nổi.

 

Tên lùn thấy tình thế , lập tức nhảy dựng lên, giơ cây gậy trong tay quét ngang về phía Cố Phi Hàn.

 

Cố Phi Hàn vội dùng cánh cửa đỡ lấy, cánh cửa giúp cản phần lớn lực đạo.

 

Đuôi gậy quét qua cánh tay , vẫn nặng nhẹ giáng xuống một cú.

 

gì đáng ngại, chỉ thương nhẹ một chút.

 

Tuy nhiên sắc mặt trở nên khó coi.

 

Cố Phi Hàn đưa tay bắt lấy cây gậy tên lùn giơ lên, kéo mạnh qua dùng một tay bẻ quặt cánh tay đối phương.

 

Tốc độ nhanh, sức lực lớn.

 

Một tay bóp cánh tay gã kêu răng rắc, dùng sức kéo một cái, cánh tay tên lùn trực tiếp trật khớp!

 

Mặt tên lùn lập tức càng đen càng vuông hơn!

 

Cố Phi Hàn một lời tàn nhẫn nào, tăng thêm lực đạo tay, kéo lấy cánh tay còn của tên lùn.

 

“Rắc” một tiếng!

 

Lại tháo thêm một cánh tay!

 

“A!” Tên lùn đen vuông kêu t.h.ả.m thiết, những giọt mồ hôi lập tức túa .

 

Thân thủ , Tô Tiểu Ly nhịn kêu !

 

Quay về bảo tên nhóc dạy vài chiêu, hành tẩu giang hồ a — cũng thể mạo danh nữ hiệp gì đó chứ.

 

“Mày, mày dám chống thi hành công vụ?!” Tên mặt sẹo run rẩy c.h.ử.i bới.

 

“Nhổ ! Nằm mơ giữa ban ngày, cứ như các mà cũng dám mạo danh, dẹp !” Tô Tiểu Ly lườm một cái, nhả rãnh hề sợ hãi chút nào.

 

Sắc mặt tên mặt sẹo đổi.

 

A, cô ?

 

Là lộ sơ hở ở ?

 

“Mẹ kiếp! Con ranh thối tha! Mày dám…” Gã cao giọng.

 

“Phản diện c.h.ế.t vì nhiều, hiểu hả!” Đồ , về nhà học hỏi phim Hồng Kông cho t.ử tế !

 

Tô Tiểu Ly mặt đổi sắc, giơ chiếc đèn bàn lên, đập thẳng một nhát đầu gã.

 

“Ái chà!”

 

Máu đầu tên mặt sẹo lập tức chảy ròng ròng.

 

Con ranh con thì yểu điệu, tay đúng là nó tàn nhẫn thật!

 

Bà nội nó, đây là địa bàn của ai ?!

 

Rõ ràng tưởng tóm một con cá béo, tên mặt sẹo xung phong nhận việc, tính toán dẫn theo tên lùn cùng , hai kiểu gì cũng đủ dùng .

 

Ai ngờ gã đàn ông nghề!

 

Còn con đàn bà, lớn lên trông thì đấy…

 

Chỉ là thì yếu đuối, thực chất cũng là một đứa bưu hãn!

 

Lẽ nào hai em họ hôm nay bỏ mạng ở đây ?

 

Tên mặt sẹo kịp nghĩ nhiều, móc một chiếc còi dùng sức thổi một cái.

 

“Phù! ——”

 

Cố Phi Hàn đang vội xem Tô Tiểu Ly thương , một phút lơ là, cản tên mặt sẹo gọi đồng bọn đến cứu.

 

Trong lúc chuyện, là một tràng tiếng bước chân ồn ào, bốn năm chạy tới.

 

Mấy là cách ăn mặc của dân làng.

 

Người đầu trông cũng dáng con , lớn lên cũng khá — coi .

 

Ăn mặc thì, cũng chỉnh tề hơn những khác một chút, trong túi n.g.ự.c còn cài một cây b.út máy, nghiễm nhiên là một văn hóa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-thap-nien-80-bac-si-to-oanh-tac-khap-noi/chuong-47-yet-gia-ro-rang.html.]

 

Nhìn… giống như thủ lĩnh của đám .

 

thấy hai liệt đất, đáy mắt một tia hổ xẹt qua, ngay đó ánh mắt trở nên lạnh lẽo.

 

“Chuyện gì thế ?” Gã trầm mặt hỏi.

 

“Chương Ngư ca, đôi cẩu nam nữ chống thi hành công vụ!” Tên mặt sẹo ôm đầu cáo trạng.

 

Người đàn ông nho nhã gọi là “Chương Ngư ca” lườm một cái.

 

Gã liếc tên mặt sẹo đầy m.á.u mặt, liếc tên lùn hai cánh tay lủng lẳng.

 

“Thôi , thấu , giả vờ mà mày cũng giả giống!”

 

Chương Ngư ca khịt mũi, châm chọc mềm cứng.

 

Tên mặt sẹo phun một ngụm m.á.u già, đại ca, mặt ngoài mà phá đám thế thực sự ?

 

Người khác hiểu, nhà bọn họ thì rõ mười mươi.

 

Kể từ vài năm Chương Ngư ca phiêu bạt khắp nơi đến đây, qua vài , quen với mấy em nghề nghiệp đàng hoàng ở địa phương.

 

Trong đám lưu manh gã tìm cảm giác tồn tại, so với đám lưu manh, gã thông minh hơn, to gan hơn, thậm chí còn hiểu chút pháp luật, năng lực phản trinh sát nhất định.

 

Lại vì gã việc luôn đặt chữ nghĩa lên đầu, lâu dần, mấy đối với gã tâm phục khẩu phục.

 

Liền tôn xưng gã là “đại ca”, gọi là “Chương Ngư ca”.

 

Từ nhỏ sống ở tầng lớp đáy xã hội, nhà nghèo, gã khác một tiếng “đại ca” hai tiếng “đại ca”, lòng hư vinh nội tâm thỏa mãn tột độ.

 

Đại ca thể công, đại ca thì để em trướng cơm ăn.

 

xuất nhân đầu địa, tự cho là bất phàm, coi thường những trò trộm gà bắt ch.ó đây của đám lưu manh, một lòng việc lớn”, còn là “việc lớn” đời, đẽ.

 

Nghiên cứu cả tháng trời, gã dẫn đám bước lên con đường “ giàu” .

 

Nơi là địa phương nhỏ giáp ranh hai tỉnh, thuộc địa bàn “ba quản”.

 

Tuy nhiên bọn họ bao giờ học theo những tên đạo tặc chặn đường cấp thấp — chỉ những chiêu trò hạ lưu đ.á.n.h đ.á.n.h g.i.ế.c g.i.ế.c.

 

chơi, thì chơi bằng não.

 

Thủ đoạn kiếm tiền chủ yếu nhất, đương nhiên là — mở quán a!

 

Ở cái nơi nhỏ bé thôn quán , duy nhất nơi thể xuống xe nghỉ ngơi ăn cơm.

 

Ban ngày ban mặt, tìm mấy dân làng mặc đồ tang, khiêng một cỗ quan tài đặt giữa đường.

 

Lại tìm mấy bà thím rảnh rỗi sinh nông nổi trong thôn, giả vờ giả vịt lóc t.h.ả.m thiết.

 

Mặc kệ là xe con, xe tải, xe khách, tất cả đều dừng cho .

 

Sao thế? Dựa dừng xe?

 

“Đâm c.h.ế.t chứ .

 

Xe tải xe con đều tính theo xe, hoặc là đền ba mươi tệ, gặp hiểu chuyện thái độ một chút, thể đến tiệm tạp hóa tự doanh của bọn họ, bỏ hai mươi tệ mua một bao t.h.u.ố.c lá kém chất lượng cho xong chuyện.

 

Xe khách chở đông , thường là ba bốn mươi , lái đến đây bắt buộc đầu, rẽ cửa quán cơm do mấy bọn họ mở.

 

Đến cửa quán cơm, mấy bọn họ xách theo đồ nghề, lùa xuống xe quán ăn cơm.

 

Không xuống xe, hừ, một trận đe dọa là thể tránh khỏi.

 

Còn xuống xe, thì chỉ thể dùng đồ thật chào hỏi nho nhỏ một chút .

 

Xuống xe bắt buộc quán cơm, mặc kệ ăn ăn, mấy cái bánh bao như cám lợn, một đĩa miến xào cải thảo, một bàn mấy chục tệ là bắt buộc nộp.

 

Đối xử công bằng, thu phí thống nhất, yết giá rõ ràng!

 

Mua bán đàng hoàng, ai cũng tìm .

 

Tóm , trò lách luật của chuỗi thu phí, coi như gã chơi đến mức hiểu rõ.

 

Không phục, tìm cảnh sát?

 

Mấy em mặc quần áo nhái tự thể lên sân khấu.

 

Bị bắt?

 

Anh em g.i.ế.c phóng hỏa, cùng lắm nhốt vài ngày là thôi.

 

Tóm , con đường , chính là gã mới tính!

 

Đừng thấy tuổi gã tính là lớn nhất, trở thành “nhân vật lớn” lẫy lừng ở địa phương, là dựa não” mà nổi danh.

 

Đáng tiếc tên mặt sẹo và tên lùn hai tên ngu xuẩn thích học hỏi động não, đến ác bá cũng !

 

Các bạn đoán xem, Chương Ngư ca đầu, trang phục ăn mặc đang cosplay ai?

 

 

Loading...