Khi ông cụ , thấy cô xếp gọn gàng cả sách lẫn chum nước, liền bật :
“Nhóc con, cháu đến đúng dịp đấy. Xe mới chở tới mấy cái rương gỗ lắm, xem thích .”
“Thật ạ? Vậy cháu liền, cảm ơn ông!”
Bên ngoài, lô hàng mới đủ loại đồ: tủ gỗ, bàn nhỏ, khung ảnh, và những chiếc rương tinh xảo. Cố Tiểu Khê nhanh mắt chọn ba cái rương nhỏ khảm hoa văn, hai cái rương gỗ t.ử đàn hình vòm, cùng một tủ chén chạm khắc tinh tế.
“Ông ơi, mấy món cháu lấy hết. Ông tính giúp cháu bao nhiêu tiền ạ?”
Ông cụ đếm sơ :
“Cả vận chuyển nữa, mười lăm tệ thôi. À, để cho thêm hai cái hũ muối dưa nữa.”
Cố Tiểu Khê tươi rói:
“Ôi, thế thì cháu lãi to còn gì!”
Ông cụ cũng bật sảng khoái:
“Đồ ở đây, chẳng thèm lấy, cháu chịu mua là .”
Cô thanh toán ngay, dặn giờ giao hàng, khéo léo xếp mấy cái rương nhỏ một cái rương lớn, ôm về .
Nhân lúc ai để ý, cô nhanh chóng chuyển bộ kho đồ cũ của , thong thả tay trở khu tập thể.
Vừa , khi cô đến cổng, con trai ông cụ cũng đưa xe hàng tới.
Một lát , sân nhà Cố Tiểu Khê chất đầy đồ: rương gỗ, tủ chén, chum sứ… trông cũ cổ kính mà hợp mắt lạ thường. Hàng xóm kéo tới xem đông nghịt, ai cũng trầm trồ.
Lý Quế Phân bên cạnh, tươi:
“Tiểu Khê , em đúng là khéo tay đảm đang thật! Còn mò đến bãi phế liệu tìm đồ nữa chứ!”
Cố Tiểu Khê chỉ dịu dàng. Trong mắt ngoài, cô là cô vợ trẻ xinh , sạch sẽ gọn gàng — nào ai ngờ cô thể giữa đống phế liệu mà tìm cả kho báu thế .
“ mấy thứ trông cũng tệ !” – Phùng Hà lên tiếng, đưa tay sờ thử lên nắp rương gỗ, ánh mắt đầy tò mò.
Cố Tiểu Khê mỉm , giọng nhẹ như gió xuân:
“Đừng thấy chúng cũ kỹ, bám bụi thế mà chê. Đợi em rửa sạch, đ.á.n.h bóng , đảm bảo y như mới luôn.”
Mấy chị em trong khu cũng chỉ , ai để tâm thật sự. vẫn tò mò hỏi:
“Thế em mua hết chừng đồ tốn bao nhiêu? Dù là đồ cũ, chắc cũng kha khá nhỉ?”
Cố Tiểu Khê vốn dĩ tính , nên đáp tự nhiên:
“Cũng đáng bao nhiêu ạ, tầm mười mấy tệ thôi. So với mua mới thì rẻ hơn nhiều.”
“Thế , cũng lời quá đó chứ!” – Một chị khác xuýt xoa – “Chị thấy cái rương chắc chắn lắm, lát nữa chị cũng bãi phế liệu xem thử xem món gì ho .”
Lý Quế Phân đống đồ trong sân:
“Tiểu Khê , cần chị giúp mang mấy thứ nhà ?”
Cố Tiểu Khê vội khoát tay:
“Không cần ạ, trong sân giếng nước, em rửa luôn ở đây. Đánh sạch mới mang nhà, cho yên tâm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-43.html.]
Lý Quế Phân vẫn nhiệt tình:
“Vậy chị giúp em một tay nhé?”
Cố Tiểu Khê dịu dàng :
“Thôi ạ, hôm nay em ở nhà một , rảnh rỗi chẳng gì , coi như g.i.ế.c thời gian mà. Các chị cứ việc của , em mà.”
Lý Quế Phân gật đầu, giọng đầy quan tâm:
Nga
“Thế gì cần cứ gọi bọn chị nhé. À, em ăn gì ?”
“Em vẫn còn ít cháo từ sáng, hâm là ăn .” – cô múc nước rửa tay, đáp.
Nghe , mấy chị trong khu cũng yên tâm, ai nấy tản việc của .
Trong sân chỉ còn cô, Cố Tiểu Khê thở phào, liền tiện tay cất chiếc tủ bát chạm khắc kho chứa đồ cũ, đổi một chiếc tủ mới tinh đặt ngay ngắn trong bếp.
Sau khi sắp xếp chén đĩa , cả gian bếp sáng sủa, gọn gàng hẳn lên. Nhìn cảnh , lòng cô cũng thấy dễ chịu vô cùng.
Ban đầu, cô chỉ định hâm cháo ăn qua loa, nhưng cuối cùng nổi hứng thêm cái bánh trứng vàng ươm, thơm nức cả gian nhà.
Ăn xong, cô tiếp tục sân, tay áo xắn cao, rửa chà, sắp xếp từng món đồ cũ, lượt cho Hệ thống Đổi Cũ Lấy Mới.
Đến khi xử lý đến ba bao sách cũ, cô mới phát hiện — kho chứa đồ cũ bỗng nhận thêm gì nữa.
Cô đang ngạc nhiên thì một luồng sáng vàng nhẹ xoáy quanh dòng chữ “kho chứa đồ cũ”, khẽ hiện một hoa văn huyền bí như phù chú cổ xưa.
Ngay đó, từng hàng chữ vàng rực rỡ hiện lên mắt:
[Chủ nhân gian Hệ thống Đổi Cũ Lấy Mới: Cố Tiểu Khê.]
[Cấp độ giao dịch: Tân thủ cấp 2.]
[Điểm tích lũy: 0/2000.]
[Điểm công đức: 0.]
[Cửa hàng kỹ năng: Đã mở khóa (cần tiêu hao điểm công đức để kích hoạt ngẫu nhiên).]
Cố Tiểu Khê tròn mắt mấy mới hiểu : hóa hệ thống nâng cấp!
Lần lên cấp nữa, chắc tích đủ hai nghìn điểm.
mà… nâng cấp thì gì mới nhỉ?
Cô thử ném một quyển sách kho chứa đồ cũ. Ngay lập tức, trong phòng trưng bày hàng mới hiện hai hình ảnh mờ ảo — một bản là sách cũ đổi mới như thường lệ, còn bản là phiên bản bìa cứng cao cấp, giấy dày, màu ngà sang trọng.
Cô chọn ngay bản bìa cứng. Khi mở xem, quả nhiên chất lượng vượt trội, giấy láng mịn, chữ in rõ ràng.
Thích thú, cô liền quyết định đổi bộ đống sách còn thành sách bìa cứng cho tiện bảo quản.
Sau khi đổi xong, cô nghĩ — “Hay là đổi cả mấy quyển mới đổi cho đồng bộ luôn nhỉ?”
Nghĩ là , cô cầm một quyển bìa mềm mới đổi, ném trở kho chứa đồ cũ.
Ai ngờ…