Nhìn đôi mắt trong veo của cô gái nhỏ, Lục Kiến Sâm nhịn mà xoa nhẹ đầu cô: “Sau , mấy việc như treo rèm, bóng đèn bất cứ việc nặng nào trong nhà, đợi về , ?”
Cố Tiểu Khê chớp nhẹ mắt, khóe môi cong lên: “Vậy sẽ để hết nhé.”
“Được!” Lục Kiến Sâm đáp nghiêm túc, giọng điệu cũng vô cùng tự nhiên.
Đứng ngoài lén, Cố Đại Xuyên thấy câu trả lời của Lục Kiến Sâm thì trong lòng vui mặt.
Việc nặng, cứ để cho Lục Diêm Vương !
Lý Khôn bên cạnh thì lén , thật ngờ vị doanh trưởng lúc nào cũng lạnh lùng, huấn luyện binh sĩ thì như Diêm Vương địa ngục, thể dịu dàng đến với cô vợ nhỏ của .
là hùng khó qua ải mỹ nhân mà?
Đang mải suy nghĩ thì thấy doanh trưởng nhà bước .
Cậu lập tức thu nụ , thẳng .
Những khác cũng giả vờ như thấy gì, chỉ im lặng chờ doanh trưởng và chị dâu bàn.
Cố Tiểu Khê mấy món ăn bàn, ngoài lạp xưởng, cá viên, cá chiên và thịt băm sốt cay mà nhà mang đến, còn cả canh sườn và một đĩa trứng xào cà chua, khỏi chút bất ngờ.
“Sao cả sườn và cà chua thế?”
“Anh xin ở bếp Bộ hậu cần đấy. Em gái, em ăn nhiều một chút!” Cố Đại Xuyên còn ăn miếng nào, vội gắp thức ăn cho em gái.
Cố Tiểu Khê vội : “Mọi cũng ăn chứ.”
Lục Kiến Sâm cũng gì, lặng lẽ gắp đồ ăn cho cô, còn riêng múc cho cô một bát canh sườn.
Bữa cơm mới ăn một nửa, bỗng tiếng vọng đến từ bên ngoài.
Cố Tiểu Khê thích hóng chuyện nên cũng chẳng để tâm.
Những khác thấy Lục Kiến Sâm phản ứng gì, cũng ai lên tiếng, chỉ lặng lẽ ăn cơm.
chẳng mấy chốc, tiếng bên ngoài càng lớn hơn, xen lẫn những lời khuyên can của một vài .
Lục Kiến Sâm nhíu mày, liếc ngoài, Lý Khôn nhanh chân chạy xem tình hình.
Chưa đầy hai phút , Lý Khôn báo cáo.
“Doanh trưởng, là vợ doanh trưởng Tiêu đ.á.n.h em gái trong bệnh viện, bây giờ cô về thu dọn đồ đạc để về nhà, vợ chính ủy và mấy trong viện đang khuyên can.”
Lục Kiến Sâm khẽ gật đầu: “Tiếp tục ăn .”
Cố Tiểu Khê cũng cảm thấy nên quan tâm đến chuyện , liền cúi đầu tập trung ăn cơm.
tiếng bên ngoài vẫn dai dẳng dứt, thôi cũng đủ thấy đó uất ức đến mức nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-33.html.]
Sau bữa cơm, Cố Đại Xuyên cùng mấy chiến sĩ dọn bàn, rửa chén.
Lục Kiến Sâm dặn dò vợ: “Anh gặp lãnh đạo báo cáo , lát nữa sẽ về. Trong bếp nước nóng, em thể rửa mặt nghỉ ngơi sớm.”
Cố Tiểu Khê gật đầu: “Vâng, !”
Nhìn bóng lưng Lục Kiến Sâm rời , cô bếp dọn dẹp một chút.
Lúc cô mới phát hiện , đồ dùng trong bếp khá đầy đủ, từ nồi niêu bát đũa đều cả, ngoài chiếc nồi nhỏ do dì tặng, bếp đất còn một chiếc nồi gang lớn.
Chậu rửa mặt hai cái mới tinh, khăn mặt mới cũng , lẽ vì chỗ tắm nên trong nhà còn chuẩn hai chiếc xô nước mới.
Nếu chuyện tắm rửa thể tạm bợ trong phòng, thì vệ sinh là vấn đề khó giải quyết hơn.
Nhà nhà vệ sinh, cô chỉ đành đóng cửa nhà vệ sinh công cộng.
một đoạn, từ phía gốc cây lớn bên bỗng lao một cái bóng đen, thô bạo đẩy cô ngã xuống đất.
Cơn đau dữ dội ập đến, khiến Cố Tiểu Khê đau đến mức thốt nên lời.
Nga
lúc đó, một vợ lính bên cạnh bước đổ nước rửa chân, tình cờ thấy cảnh tượng . Cô sững trong giây lát, lập tức hét lớn: “Có ai … Mau cứu .”
Bóng đen tiếng hét giật , đầu bỏ chạy.
vợ lính cũng dạng , lập tức hét toáng lên: “Mau bắt cô , đ.á.n.h đây!”
Một tiếng hét náo động cả khu gia đình quân đội, các cánh cửa lượt mở , những phản ứng nhanh kịp chặn kẻ chạy trốn.
Những vợ lính ở gần nhanh chóng chạy đến đỡ Cố Tiểu Khê dậy: “Cô ?”
Có tinh mắt nhận cô, vội vàng : “Đây là vợ doanh trưởng Lục, mới đến hôm nay. Chiều nay còn thấy cô từ cửa sổ lúc nấu ăn mà.”
“A! Cô chảy m.á.u !”
“Mau, mau! Mau báo doanh trưởng Lục!”
lúc chạy báo tin, từ xa bỗng một bóng dáng cao lớn lao tới như cơn gió.
Mọi vô thức dạt sang hai bên, Lục Kiến Sâm, tỏa sát khí đáng sợ, bế cô gái nhỏ đất lên lao thẳng về phía phòng y tế.
Lục Kiến Sâm cúi xuống gương mặt tái nhợt của Cố Tiểu Khê trong lòng, cơn giận dữ bùng lên đến mức gϊếŧ ngay lập tức.
Anh thể ngờ rằng, chỉ mới rời một lát mà kẻ dám tổn thương cô.
Cố Tiểu Khê khi lấy tinh thần cũng cảm nhận sát khí nồng nặc , cô nhẹ nhàng kéo áo , thì thào: “Em ! Đừng lo!”
cô , giọng cô quá nhẹ, quá nhỏ, lọt tai Lục Kiến Sâm chẳng khác nào tiếng mèo con thương rên ɾỉ. Tận đáy lòng tràn ngập sự tự trách, khí lạnh tỏa từ càng lúc càng nặng nề hơn.