Trọng sinh về thập niên 70: Được chiến thần sủng tận trời - Chương 28

Cập nhật lúc: 2025-11-30 18:37:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lục Kiến Sâm cảm giác bụng căng lên, vội gật đầu: “Được, ngay đây.”

 

“Quần áo bên trong ướt ?” Cố Tiểu Khê cúi , lấy túi xách của để lên giường.

 

“Để !” Lục Kiến Sâm vội vàng tự lấy quần áo.

 

Anh hành động nhanh chóng, chỉ trong mười phút đồ xong, chỗ cô.

 

Cố Tiểu Khê đưa cho một cốc sữa bột pha sẵn, giọng nhẹ nhàng: “Anh đến toa ăn uống gọi một bát mì nóng , ăn món gì nóng một chút sẽ thấy dễ chịu hơn.”

 

Lục Kiến Sâm khẽ lắc đầu: “Không cần , trong túi đồ chuẩn vẫn còn nhiều thứ ăn .”

 

“Vậy tự chọn món thích .” Cố Tiểu Khê thích ăn gì, nên đưa túi đồ cho tự chọn.

 

Lục Kiến Sâm tùy tiện lấy hai chiếc bánh tóp mỡ , ăn bánh uống sữa bột do cô gái nhỏ pha cho. Không hiểu , trong lòng dâng lên một cảm giác bình yên kỳ lạ, thậm chí còn thấy hạnh phúc nên lời.

 

 

 

Thấy trứng luộc trong túi hầu như ai động đến, Cố Tiểu Khê liền bóc một quả giúp Lục Kiến Sâm.

 

Lục Kiến Sâm cô nàng đút ăn, tim mềm nhũn cả !

 

Hai họ tương tác đầy ấm áp, Tiêu Diệp mà thấy chói mắt vô cùng.

 

Đinh Lan Di thì phần ngưỡng mộ. Lần chị cô để cô theo đến đơn vị, ngoài việc ở bên chị nhiều hơn, thực còn ý định nhờ rể mối để gả cô cho một quân nhân.

 

Trước đây, cô luôn nghĩ quân nhân đều là những gã thô kệch, giống như rể của . bây giờ Lục Kiến Sâm, cô cảm thấy quân nhân cũng tinh tế, dịu dàng và trai thế .

 

Không gặp ý, còn chung tình, một lòng một với nữa.

 

Nghĩ đến đây, trong lòng cô khỏi dâng lên một tia mong đợi!

 

 

 

Hai mươi phút , đoàn tàu vốn dừng khá lâu cuối cùng cũng lăn bánh. Trong toa ít reo hò vui sướиɠ.

 

lúc , một đôi nam nữ trẻ tuổi từ lối của toa họ bước qua. Khi vô tình quét mắt đến gương mặt hai đó, Cố Tiểu Khê sững sờ.

 

Chẳng hai chính là đôi lúc ngoài cửa sổ nhặt hộp t.h.u.ố.c lá ?

 

Bọn họ quần áo ?

 

Ban nãy còn ăn mặc chỉnh tề, mà giờ mặc đồ cũ vá chằng vá đυ.p?

 

Rốt cuộc họ định gì đây?

 

Lục Kiến Sâm nhạy bén nhận sắc mặt cô gái nhỏ nhà đúng, bèn hạ giọng hỏi: “Sao thế?”

 

Cố Tiểu Khê trầm ngâm một lát, ghé sát tai Lục Kiến Sâm thì thầm mấy câu.

 

Ánh mắt Lục Kiến Sâm lập tức trầm xuống, khẽ siết tay cô một cái : “Anh vệ sinh một lát.”

 

Cố Tiểu Khê chớp mắt: “Dạ, !”

 

Nga

Lục Kiến Sâm một mạch hơn một tiếng vẫn .

 

Tim Cố Tiểu Khê theo đó cũng thấp thỏm yên.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-28.html.]

Khi cô đang định dậy tìm , thì Lục Kiến Sâm trở về, theo còn cảnh sát tàu.

 

“Tiểu Khê, chúng xuống ở ga kế tiếp.”

 

Cố Tiểu Khê ngạc nhiên: “Không xuống ở Thanh Bắc ?”

 

Lục Kiến Sâm gật đầu: “Ừ, việc gấp, chúng lùi một ngày.”

 

Thấy cảnh sát tàu giúp họ xách hành lý, Cố Tiểu Khê cũng hỏi nhiều.

 

Trước khi xuống tàu, cô sang chào ông cụ Tề: “Ông ơi, bọn cháu xuống đây, hẹn gặp ông nhé!”

 

Ông cụ Tề là từng trải, thấy cảnh sát đến chắc chắn bọn trẻ chuyện cần xử lý, bèn mỉm gật đầu.

 

“Có duyên nhất định sẽ gặp ! Cô bé nhớ ăn uống điều độ, chăm sóc sức khỏe cho nhé!”

 

Cố Tiểu Khê mỉm tươi tắn: “Vâng, cháu sẽ nhớ! Ông cũng giữ gìn sức khỏe ạ!”

 

Nói , cô sang Đinh Lan Di: “Chị Đinh, hẹn gặp chị nhé!”

 

Đinh Lan Di vui vẻ vẫy tay: “Hẹn gặp !”

 

Tiêu Diệp chào, bĩu môi một cái. Ai thèm lời tạm biệt với Cố Tiểu Khê chứ!

 

Có Lục Kiến Sâm và cảnh sát phụ giúp xách hành lý, cuối cùng Cố Tiểu Khê chỉ cần nhẹ nhàng theo bọn họ rời .

 

Mười phút , tàu hỏa ga, Cố Tiểu Khê và xuống tàu.

 

Rất nhanh đó, mấy đến từ ga tàu đưa họ đến nhà khách dành cho cán bộ gần nhất.

 

Những đó giúp họ đặt hành lý phòng mới rời .

 

Cố Tiểu Khê ngơ ngác quanh, thấy xung quanh còn ai mới lên tiếng: “Chuyện gì thế ?”

 

Lục Kiến Sâm giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu cô: “Đừng sợ, lát nữa sẽ đến hỏi em một câu, cứ trả lời đúng sự thật là . Có thể họ nhờ em giúp một việc.”

 

Cố Tiểu Khê ngạc nhiên: “Nhờ giúp việc á? Chẳng lẽ nhặt vỏ bao t.h.u.ố.c thực sự vấn đề?”

 

 

Lục Kiến Sâm khẽ gật đầu nhưng thêm: “Em tắm , nghỉ ngơi một chút.”

 

“Dạ!”

 

Cố Tiểu Khê thực sự tắm, thấy trong phòng nước nóng, cô lấy quần áo sạch trong túi phòng tắm.

 

Lục Kiến Sâm nhẹ nhàng khép cửa, trông bên ngoài.

 

Nửa tiếng , mấy vị lãnh đạo đến nơi, bắt tay Lục Kiến Sâm trò chuyện vài câu.

 

Lục Kiến Sâm nhẹ gật đầu, đó phòng gọi cô gái nhỏ của ngoài.

 

Một trong đó, lãnh đạo họ Hách, thấy Cố Tiểu Khê thì ngẩn : “Cháu là… Tiểu Khê đúng ?”

 

 

Cố Tiểu Khê cũng sững sờ, ngơ ngác mặt: “Bác là?”

 

Lãnh đạo Hách bật : “Tiểu nha đầu , lớn thế mà quên cả bác Hách ? Hồi nhỏ bác còn bế cháu đấy! Năm ngoái bác còn thấy ảnh cháu ở chỗ ông ngoại cháu nữa.”

 

 

Loading...