7
Đi qua mỗi chỗ đặt thùng rác, cô đều liếc một cái.
Nếu đó, cô sẽ lập tức bước qua, còn lúc ai chú ý, cô tranh thủ thu dọn thùng rác bẩn thỉu .
Đi hết một vòng , cô tìm thấy Lục Kiến Sâm, nhưng đổi ba điểm công đức cùng ba cuộn giấy vệ sinh.
Cô dùng hai điểm công đức để kích hoạt Thuật Thiêu Đốt, đó giường chán nản nhai khoai lang sấy.
Đinh Lan Di cũng chẳng việc gì , bèn lấy một túi hạt dưa , tiện tay chia cho Tiêu Diệp và Cố Tiểu Khê.
Cố Tiểu Khê từ chối, thuận tiện chia một ít khoai lang sấy cho Đinh Lan Di.
Hai đang trò chuyện thì Tiêu Diệp chen .
“Đồng chí Cố, vợ quân nhân dễ . Nhìn cô ngày nào cũng chăm sóc, ngay cả bữa ăn cũng tự lấy, khi đồng chí Lục nhiệm vụ, cô sợ trở thành gánh nặng của ?”
Dù thì cô cũng ưa nổi Cố Tiểu Khê.
Cô thấy khó chịu khi Cố Tiểu Khê một quân nhân xuất sắc như cưng chiều, chẳng cần gì cũng lo lắng cho.
Mà quan trọng hơn, cô thừa nhận rằng đang ghen tị, ghen vì Cố Tiểu Khê xinh hơn , ghen vì cô thể lấy một quân nhân trẻ, trai, tiền đồ xán lạn như .
là hưởng quá mà!
Đang ăn hạt dưa, Đinh Lan Di suýt nữa sặc, cô ngạc nhiên liếc Tiêu Diệp một cái, đó chuyển ánh mắt sang Cố Tiểu Khê, đang giữ vẻ mặt bình thản.
Cố Tiểu Khê lạnh lùng lườm Tiêu Diệp một cái, giọng điệu sắc bén: “Cô đúng là rảnh rỗi lo chuyện bao đồng! Vợ chồng quan tâm, chăm sóc lẫn chẳng chuyện đương nhiên ? Giờ đây ngay cả vĩ nhân cũng phụ nữ thể chống đỡ nửa bầu trời, quy định chỉ phụ nữ mới lấy cơm? Cô suy nghĩ lạc hậu quá đấy!”
Mặt Tiêu Diệp lập tức đỏ bừng: “…”
Tiêu Lâm cũng cảm thấy hổ em gái , thái độ nhắm thẳng Cố Tiểu Khê rõ ràng quá mức!
Đinh Lan Di cũng vội vàng ho nhẹ một tiếng, chuyển chủ đề: “Chuyến tàu chắc đến chiều vẫn khởi hành , chẳng khi nào mới tới thành phố Thanh Bắc nữa.”
“Hy vọng nhanh chóng thông tuyến!” Cố Tiểu Khê chống cằm thở dài.
Lục Kiến Sâm còn nhiệm vụ, lịch trình trì hoãn như ảnh hưởng gì đến .
Buổi trưa, Lục Kiến Sâm vẫn , ngay cả ông cụ Tề cũng . Trong toa tàu, hành khách bắt đầu bồn chồn, mất kiên nhẫn.
Có thậm chí còn mở cửa sổ, trèo ngoài hóng gió.
Cố Tiểu Khê ăn qua loa một chút, ánh mắt dán chặt khung cảnh bên ngoài, lòng ngứa ngáy ngoài dạo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-27.html.]
với vóc dáng nhỏ nhắn , cô thể nhảy qua cửa sổ , mà cửa toa nhân viên tàu khóa chặt.
Đang lúc cô cảm thấy chán đến ngây , một đàn ông trung niên xổm gốc cây bên ngoài, hút thuốc, bất giác thu hút sự chú ý của cô.
Lý do đơn giản, gói t.h.u.ố.c trong tay ông trông cực kỳ , là một hộp t.h.u.ố.c lá hiệu Mẫu Đơn mới tinh.
Sau đó, cô thấy đàn ông hút xong liền tiện tay vứt hộp t.h.u.ố.c dậy rời .
Cố Tiểu Khê thầm nghĩ, đúng là kỹ tính, hút xong t.h.u.ố.c mà hộp vẫn còn mới nguyên.
Chưa đầy một lúc , một đôi nam nữ trẻ bước đến bên gốc cây đó, chuyện vài câu, đó đàn ông cúi xuống che chắn tầm , còn phụ nữ thì nhanh chóng nhặt hộp t.h.u.ố.c lên, nhét tay áo.
Nga
Cố Tiểu Khê chứng kiến bộ quá trình: “…”
Chỉ là một hộp t.h.u.ố.c rỗng thôi mà, cần lén lút như gián điệp ?
Khoan , gián điệp á?
Không thể nào…
Cô chớp mắt, cảm thấy suy nghĩ đột nhiên xuất hiện trong đầu phần hoang đường.
vì quá rảnh rỗi, cô liền mở cửa sổ, giả vờ thò đầu ngoài để vứt vỏ hạt dưa, tiện thể quan sát xem hai về toa nào.
Tiêu Diệp thấy , nhịn hừ lạnh một tiếng: “ là vô ý thức, chịu vứt rác thùng mà vứt ngoài cửa sổ!”
Cố Tiểu Khê chẳng buồn để ý đến cô . Khi xác định hai trèo cửa sổ toa giường bên cạnh, cô liền thoải mái xuống nghỉ ngơi.
Hơn nữa, cô còn cố tình chen , đẩy Tiêu Diệp đang giường .
Tiêu Diệp tức đến phát điên nhưng chẳng lý do gì để cãi , bực bội đến mức cũng trèo lên giường ngủ trưa.
Ba giờ chiều, Lục Kiến Sâm và ông cụ Tề cuối cùng cũng toa tàu.
Vừa bước , Lục Kiến Sâm liền thấy cô gái nhỏ nhà đang nhàn nhã nhấm nháp khoai lang sấy, ánh mắt dịu , vẻ lạnh lùng cũng giảm vài phần.
“Em ăn trưa ?” Giọng trầm thấp, mang theo sự quan tâm rõ ràng.
Cố Tiểu Khê gật đầu: “Em ăn , còn ?”
Nói , cô vô thức đưa tay kéo chiếc áo còn ẩm ướt .
Chưa kịp trả lời, Lục Kiến Sâm ông cụ Tề giành : “Thằng nhóc nhường phần cơm của cho khác, quần áo thì bẩn lúc đào đất cứu , sợ cháu thấy khó chịu nên nhất quyết giặt sạch mặc đồ ướt về.”
Cố Tiểu Khê ngước mắt Lục Kiến Sâm, đưa tay chọc eo : “Còn mau đồ?”