Để ngăn Cố Tiểu Khê và Đinh Lan Di , Tiêu Diệp cứ ríu rít bám lấy Đinh Lan Di trò chuyện, tỏ vô cùng nhiệt tình.
Cố Tiểu Khê chẳng để tâm, cùng Lục Kiến Sâm ăn tối xong thì thỉnh thoảng chuyện với ông cụ Tề, ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ.
Lúc đêm khuya, nhân lúc vệ sinh, cô tiện tay thu dọn thêm hai thùng rác nữa, đổi lấy hai cuộn giấy vệ sinh mới và hai điểm công đức.
Quay chỗ , Cố Tiểu Khê phát hiện trong cửa hàng kỹ năng xuất hiện thêm kỹ năng mới.
Cửa hàng kỹ năng sơ cấp:
[Kỹ năng 1: Thuật Phân Giải Rác (cần tiêu hao 2 điểm công đức).]
[Kỹ năng 2: Thuật Thiêu Đốt Rác (cần tiêu hao 2 điểm công đức).]
Cố Tiểu Khê chỉ suy nghĩ hai giây, chọn ngay Thuật Phân Giải Rác.
lúc cô tiếp nhận kỹ năng , tàu hỏa đột ngột dừng .
Lúc đầu, để ý lắm, nhưng khi tàu yên hơn một tiếng mà vẫn chạy, hành khách trong khoang bắt đầu , xôn xao bàn tán.
Không lâu , nhân viên tàu thông báo: Do mưa lớn, đoạn đường phía sạt lở, buộc tạm dừng tàu.
Thế là những còn định ngủ đều bỏ ý định, nhao nhao thảo luận tình hình.
Lục Kiến Sâm cũng lo lắng, xuống bên cạnh cô gái nhỏ, nhẹ giọng dặn dò: “Anh phía xem , em đừng lung tung. Nếu buồn ngủ thì cứ ngủ .”
Cố Tiểu Khê gật đầu: “Vâng.”
Sau khi Lục Kiến Sâm rời , cô cũng ngủ ngay mà giường nhai khoai lang sấy.
Khoai lang sấy ở nông thôn ngon, dai dai, quá cứng, chút mềm dẻo đúng khẩu vị cô.
Khoảng hai mươi phút , Lục Kiến Sâm .
“Đường sạt lở khá nghiêm trọng, hơn nữa chỉ một chỗ. Có lẽ tàu sẽ thể khởi hành ngay .”
Ông cụ Tề thì thở dài một : “Chỉ cần ai thương là !”
Gặp tình huống như thế , điều đáng sợ nhất là thương mà kịp cứu chữa.
Thiên tai là thứ thể kiểm soát, Cố Tiểu Khê cũng ý kiến gì, chỉ im lặng đưa cho Lục Kiến Sâm một nắm khoai lang sấy.
Lục Kiến Sâm cô gái bên cạnh, khóe môi khẽ cong lên, cùng cô nhấm nháp khoai lang.
Ăn xong một nắm, Cố Tiểu Khê ngáp dài, lau tay ngủ.
Cô nghĩ, đợi đến khi tỉnh dậy, lẽ đường thông .
Đêm , cô vẫn ngủ ngon.
Còn bên ngoài, cơn mưa kéo dài suốt cả đêm.
Sáng hôm , khi Cố Tiểu Khê tỉnh dậy, tàu vẫn di chuyển.
Bầu trời âm u, nhiệt độ đột ngột giảm mạnh. Khoang tàu vốn oi bức giờ trở nên ẩm lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-26.html.]
Thấy cô tỉnh, Lục Kiến Sâm khẽ : “Hôm nay lạnh hơn, em nên mặc thêm áo.”
“Vâng!”
Cố Tiểu Khê lục trong túi, lấy một chiếc áo len mỏng màu vàng nhạt mặc bên trong áo khoác.
Tiêu Diệp đang mặc váy liền, cũng thấy lạnh. Nhìn thấy Cố Tiểu Khê mặc thêm áo, cô cũng xuống giường lấy một chiếc áo khoác.
Xuống giường , cô leo lên , thế là tự nhiên phịch xuống chỗ của Cố Tiểu Khê.
Chẳng lý do gì đặc biệt, chỉ đơn giản vì chỗ cô trông sạch sẽ và gọn gàng nhất.
Cố Tiểu Khê liếc cô một cái, tiện tay gấp gọn chăn, đó xoay xuống bên cạnh Lục Kiến Sâm.
Lục Kiến Sâm khẽ hỏi: “Sáng nay em ăn bánh bao cháo?”
Cố Tiểu Khê nghĩ hai giây: “Ăn cháo !”
“Được, mua!” Lục Kiến Sâm dậy, cầm hộp cơm đến toa ăn lấy cháo.
Nhân lúc , Cố Tiểu Khê tranh thủ rửa mặt. Trên đường , cô thấy hành khách đang bàn tán về chuyện sụp hoang hai, thương.
Về đến chỗ , cô phát hiện ông cụ Tề còn ở đó, còn Tiêu Lâm thì đang mở cửa sổ ngoài.
Ngoài trời mưa vẫn rơi tí tách, gió thổi những hạt mưa lất phất trong toa. Tiêu Diệp hắt xì một cái, nhịn mà càu nhàu trai .
“Anh hai, đóng cửa sổ , đông c.h.ế.t em ?”
Tiêu Lâm gãi đầu gượng, vội vàng đóng cửa sổ : “Anh chỉ xem tình hình bên ngoài, bao giờ tàu mới chạy tiếp nữa.”
Nga
Đinh Lan Di thở dài: “Nếu đúng là sạt lở hai, e là thể ngay .”
“Ngồi chuyến tàu đúng là xui xẻo hết chỗ !” Tiêu Diệp chán nản than thở.
Thấy Cố Tiểu Khê trở , cô còn lườm cô một cái.
Cố Tiểu Khê chẳng hiểu đầu đuôi gì, nhưng cùng toa với phụ nữ mới thực sự là xui xẻo.
lúc đó, một nhân viên tàu hỏa đến, đưa cho Cố Tiểu Khê một phần bữa sáng, giải thích: “Đồng chí Cố, đây là đồ ăn đồng chí Lục nhờ mang cho cô. Phía thương cần giúp đỡ, đồng chí Lục qua đó hỗ trợ, lát nữa mới . Anh nhắn báo cho cô một tiếng.”
Cố Tiểu Khê sững : “Có nhiều thương ?”
Nhân viên tàu gật đầu: “Ước chừng hơn mười !”
Cố Tiểu Khê giật : “Có chỗ nào cần chúng giúp ?”
Người mỉm ôn hòa: “Tạm thời cần. Ngoài trời vẫn đang mưa, hành khách bình thường cứ ở tàu sẽ an hơn.”
Cố Tiểu Khê ngoài cửa sổ, đó lặng lẽ ăn sáng.
Bữa sáng xong, cơn mưa lớn ngoài cũng nhỏ dần, một giờ thì ngừng hẳn.
Chỉ là, Lục Kiến Sâm vẫn .
Cố Tiểu Khê chút lo lắng, nhịn mà dọc theo toa tàu về phía tìm .
giờ tàu đông chen chúc, cả lối , khiến cô di chuyển khó khăn.