Trọng sinh về thập niên 70: Được chiến thần sủng tận trời - Chương 24

Cập nhật lúc: 2025-11-30 18:36:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1gBAw7DeBB

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mang theo tâm trạng phức tạp về, cô kịp định thần thì tiếng la thất thanh của Tiêu Diệp vang vọng khắp toa tàu:

 

“A… Nhà mấy dạy con kiểu gì hả?! Có bệnh thì bệnh viện chứ! sắp phát điên đây! Có thùng rác nôn, ói lên giày , buồn nôn c.h.ế.t!”

 

“Xin ! Xin ! Cô gái, sẽ lập tức giặt sạch giày cho cô!” – phụ nữ kế bên quýnh quáng cúi đầu xin , giọng run rẩy đầy sợ hãi.

 

“Giặt giặt giặt! Giặt cũng vẫn còn hôi! Lại còn ướt nhẹp thế , cô bảo mang kiểu gì?!” – Tiêu Diệp giận dữ đá bay đôi giày, hậm hực trèo lên chỗ ngủ của Cố Tiểu Khê.

 

Do tất cũng dính bẩn, cô cố tình cọ mạnh lên mép ga giường vài cái, đó cởi tất ném luôn chui chân trần trong chăn.

 

Cố Tiểu Khê cảnh đó mà suýt nôn ngoài.

Cái chăn đó… cô ngủ nữa!

 

Lục Kiến Sâm thấy cô gái nhỏ trở , lập tức bước tới, chắn tầm mắt cô, giọng trầm :

“Anh gọi nhân viên toa xử lý. Em đừng qua đó.”

 

“Ừm.” — Cô khẽ gật đầu, nép lối .

 

Ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu nặng hạt hơn, lộp độp rơi lên kính toa tàu.

 

Ánh mắt cô lướt qua phụ nữ vẫn đang khom lưng lau dọn đống bừa bộn, lau ngừng xin Tiêu Diệp. Trong lòng cô bất giác nhói lên một chút thương cảm.

 

Không suy nghĩ nhiều, cô quyết định tiêu hao điểm công đức duy nhất để kích hoạt Thuật Quét Sạch Phong Nguyên.

 

Cùng lắm thì thử xem nó “thần kỳ” như tên gọi .

 

Vừa dứt suy nghĩ, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, tóc cô khẽ lay động dù gió. Trong đầu cô như ai đó nhét một đoạn thông tin, khiến thái dương căng tức.

 

Cô đưa tay khẽ chạm lên trán — ngay lập tức một hàng chữ hiện lên trong đầu: Thuật Quét Sạch Phong Nguyên.

 

Chưa kịp phản ứng, đầu ngón tay cô vô thức động đậy. Một luồng gió xoáy nhỏ ào , quét sạch bụi bẩn, rác rưởi thành một đống gọn gàng như bàn tay vô hình điều khiển.

 

Tim cô thót một nhịp. Cô luống cuống điều chỉnh hướng gió, nhưng thao tác thuần thục khiến đống rác gom xong lập tức thổi bay tứ tung. May mà trời vẫn sáng hẳn, hành lang toa tàu vắng , ai thấy.

 

lúc đó, trưởng tàu đến, hòa giải giữa Tiêu Diệp và phụ nữ. Sau một hồi đôi co, kết quả là phụ nữ giặt sạch giày cho Tiêu Diệp và bồi thường thêm ba hào.

 

Tiêu Diệp dù mặt mày hằm hằm, nhưng cuối cùng cũng đành chấp nhận, miễn cưỡng nuốt giận.

 

Nhân viên tàu nhanh chóng mang cây lau nhà đến, cẩn thận lau sàn hai lượt để xóa sạch vết bẩn.

 

Ngay khi Tiêu Diệp rời , Lục Kiến Sâm lặng lẽ tháo ga giường và vỏ chăn xuống, chuẩn đồ mới.

 

Thấy , Cố Tiểu Khê vội bước tới:

“Để em , lấy nước nóng .”

 

“Không , xong lấy cũng .” Lục Kiến Sâm nhẹ giọng đáp. Anh hiểu cô ưa sạch sẽ, nên những việc luôn chủ động giúp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-24.html.]

 

Cố Tiểu Khê vẫn kiên quyết:

“Anh rửa mặt luôn , lát nữa ăn sáng. Em đói .”

 

Nói , cô dứt khoát giật lấy bộ ga bẩn tay .

 

Bị cô giành phần, Lục Kiến Sâm chỉ đành cầm bình nước nóng rời .

 

Cố Tiểu Khê ôm đống chăn ga, về hướng ngược .

 

Khi cô bước tới đoạn nối giữa hai toa tàu, đoàn tàu đột ngột tiến đường hầm — bóng tối ập xuống, cả khoang tối đen như mực.

Nga

 

Trong giây lát, một ý tưởng lóe lên trong đầu cô. Cô tiện tay ném đống chăn ga bẩn kho chứa đồ cũ trong gian ngọc. Nhân tiện, cô cũng “xử lý” luôn cái thùng rác bốc mùi bên .

 

Khi tàu thoát khỏi đường hầm, ánh sáng trở , cô bình thản đặt một chiếc thùng rác mới xuống vị trí cũ, ôm bộ chăn ga sạch về.

 

Trong phòng trưng bày sản phẩm mới, xuất hiện một điểm công đức cùng một cuộn giấy vệ sinh tinh tươm. Cố Tiểu Khê lập tức hiểu — đồ cá nhân chỉ tăng điểm tích lũy, còn đồ công cộng như thùng rác sẽ tăng công đức.

 

Một ý nghĩ táo bạo thoáng vụt qua: Hay là… bộ thùng rác tàu?

 

cô nhanh chóng kiềm chế . Thay vài cái cũ nát thì , chứ hết thì quá lộ liễu, e rằng sẽ gây chú ý.

 

Trở về chỗ, cô nhanh chóng trải ga giường, cố tình vò nhăn vài chỗ để trông giống đồ dùng. Sau đó, cô lặng lẽ tiêu hao điểm công đức kiếm để mở kỹ năng phân loại rác.

 

Ngay lập tức, hệ thống thông báo kỹ năng thể kết hợp với kỹ năng quét dọn sẵn — chỉ cần lệnh, rác sẽ tự động thu gom và phân loại gọn gàng thùng.

 

Cô thầm vui mừng, khóe môi khẽ cong.

 

lúc đó, phụ nữ đối diện bỗng bật , lục túi run giọng:

“Tiền của … tiền của mất …”

 

Cố Tiểu Khê giật : “Mất lúc nào? Vừa nãy chị còn trả ba hào mà?”

 

Người phụ nữ luống cuống lật tung túi xách:

“Ba hào đó là để trong túi con . Còn trong túi tờ hai tệ, mới lấy khi bổ sung vé giường …”

 

Cố Tiểu Khê: “…”

 

Ông cụ Tề khẽ thở dài: “E là khó tìm . Có lẽ ai đó lợi dụng lúc chị hoảng loạn vì con ốm để thó mất.”

 

Người phụ nữ rưng rưng:

“Giờ đây… Đó là bộ tiền . còn bắt xe khi xuống tàu nữa…”

 

Giữa lúc đang bàn tán, Tiêu Diệp bỗng xen , giọng chua chát:

“Cô gái đối diện chị bụng lắm mà. Sao chị nhờ cô cho vay ít tiền mua vé xe ? Người ăn thịt suốt ngày, chắc chẳng tiếc hai tệ của chị .”

 

 

Loading...