Trọng sinh về thập niên 70: Được chiến thần sủng tận trời - Chương 2

Cập nhật lúc: 2025-11-30 18:36:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lưu Xuân Hoa còn định gân cổ cãi tiếp, nhưng Cố Tân Lệ sốt ruột đến mức kịp quan tâm. Cô kéo tay , hạ giọng gấp gáp:

“Mẹ, đưa nó năm hào !”

 

Trong lòng Cố Tân Lệ như lửa đốt. Lục Kiến Sâm uống bát canh gà cô bỏ thuốc, tác dụng mạnh. Nếu cô tìm sớm, lỡ như con hồ ly tinh nào đó chiếm mất thì…

 

Lưu Xuân Hoa lập tức hiểu , bặm môi lôi từ túi áo tờ năm hào, ném về phía Cố Tiểu Khê:

“Lấy , đưa xe đây!”

 

Hai con hấp tấp dắt xe , bóng lưng biến mất chỉ trong chớp mắt.

 

 

 

 

 

Cố Tiểu Khê tiếng xe đạp xa dần, mới chậm rãi xoay , đẩy cửa phòng tắm .

 

Chưa kịp phản ứng, một vòng tay rắn chắc như sắt thép kéo cô trong. Hơi nóng từ lồng n.g.ự.c đàn ông lập tức bao phủ lấy cô.

 

“Anh sẽ chịu trách nhiệm!”

 

Giọng trầm thấp, khàn đặc như đang cố kiềm nén một ngọn lửa sắp bùng phát.

 

Cố Tiểu Khê ngẩng đầu — trong ánh mắt là cơn sốt đang cháy dữ dội. Vầng trán lấm tấm mồ hôi, thở gấp gáp như thiêu rụi khí.

 

“Anh… cần đến bệnh viện ?” Cô nuốt nước bọt, khẽ hỏi, giọng run.

 

Lục Kiến Sâm đôi môi đỏ mọng của cô khẽ mấp máy, lý trí lập tức tan rã. Anh cúi xuống, nụ hôn đầu tiên rơi vội vàng lên môi cô.

 

Nụ hôn còn vụng về, nhưng đầy sức nóng. Hơi thở của quấn lấy cô, từng đợt từng đợt như lửa lan khắp .

 

Anh khẽ ghé sát tai cô, giọng khàn đục:

“Anh tên Lục Kiến Sâm. Đừng sợ… . Sau sẽ đối với em.”

 

Cố Tiểu Khê run rẩy, tim đập loạn nhịp. Cô đang bước sang một ngã rẽ khác với hai kiếp .

 

“Em tin .” Cô khẽ gật đầu, kiên định hơn cả chính cô tưởng tượng.

 

Chỉ một câu “em tin như một ngọn lửa đốt cháy bộ phòng tuyến trong lòng Lục Kiến Sâm.

 

Anh ôm chặt lấy cô, nụ hôn trở nên sâu hơn, cuồng nhiệt hơn, khát vọng t.h.u.ố.c ép buộc bùng nổ. giữa cơn hỗn loạn đó, vẫn ôm cô thật cẩn thận — như sợ cô đau.

 

Đêm hôm , Cố Tiểu Khê mãi mỗi nhớ đều đỏ mặt chôn xuống đất. Cô đến khản giọng, rên rỉ ngừng, cuối cùng vì kiệt sức mà trong vòng tay .

 

 

 

 

 

Trời hửng sáng.

 

Lục Kiến Sâm nhẹ nhàng dậy, ánh mắt dịu dàng dừng thật lâu gương mặt đang ngủ say của cô gái. Hàng mi dài khẽ run, dấu vết cổ trắng ngần rõ ràng như tuyên bố chủ quyền.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-2.html.]

 

Anh tháo sợi dây chuyền ngọc tím đặc biệt cổ , cẩn thận đeo cổ cô — như một lời hứa thầm lặng.

 

Rồi khẽ đóng cửa, rời .

 

Thời gian nghỉ phép còn nhiều. Anh về quân khu, xử lý xong chuyện — đó cưới cô về nhà.

 

Anh bước nhanh đến trạm điện thoại, nhấc máy, giọng trầm nhưng vẫn còn phảng phất ấm của một đêm cháy bỏng:

“A lô, là Lục Kiến Sâm. Có chuyện cần báo cáo…”

 

Khi Cố Tiểu Khê tỉnh , ánh nắng trưa len lỏi qua khung cửa sổ, chiếu nghiêng lên sàn nhà.

 

Cô khẽ nhíu mày — ê ẩm, mỏi nhừ như xe cán qua. Cổ họng khô rát, cánh tay nhúc nhích đau nhức như còn là của . Cả chỉ vùi chăn mà ngủ tiếp.

 

Mãi thật lâu , cô mới miễn cưỡng dậy, khoác áo .

 

Lúc cúi đầu sửa cổ áo, ánh sáng phản chiếu khiến cô sững cổ từ bao giờ thêm một mặt dây chuyền ngọc tím, ánh lên màu sáng dịu.

 

Mặt ngọc chạm khắc tinh xảo, chính giữa là hình một chiếc cân cổ xưa — trang trọng, cổ kính, mang một cảm giác kỳ dị nên lời.

 

“Lục Kiến Sâm đeo cho lúc nào …” Cô khẽ thì thầm, trong lòng dâng lên một cảm xúc lạ lẫm khó tả.

 

Cô tháo dây chuyền xuống, định tìm hộp cất , nhưng lên, đôi chân mềm nhũn, cả đổ nhào xuống sàn.

 

Lòng bàn tay va nền gạch lạnh buốt, rát buốt. Máu từ vết xước rịn , nhỏ xuống viên ngọc.

 

Ngay khoảnh khắc , họa tiết chiếc cân bỗng tan biến, như nuốt .

 

Trước mắt Cố Tiểu Khê, từ , hiện hai cánh cửa lơ lửng giữa trung:

 

— Một cánh cửa cũ kỹ, bảng hiệu nguệch ngoạc: “Kho chứa đồ cũ”.

 

Nga

— Cánh còn sáng rực ánh bạc, như bước từ tương lai. Phía là hàng chữ rõ ràng: “Phòng trưng bày sản phẩm mới”.

 

Cô dụi mắt thật mạnh, tim đập thình thịch: “Mình… hoa mắt ?”

 

Hình ảnh quá rõ ràng, chân thực đến mức cô gần như cảm nhận luồng khí lạnh toát từ cánh cửa cũ, và ấm ấm kỳ lạ từ cánh cửa mới.

 

lúc , bên ngoài vang lên tiếng quen thuộc của :

“Tiểu Khê hôm qua khỏe, chắc viện về mệt quá nên ngủ luôn. Chủ nhiệm Vương cứ uống nước, gọi con bé .”

 

Tim cô giật thót, vội vàng bò dậy, chỉnh tóc tai, kéo vội áo khoác lên che dây chuyền, bước đến cửa.

 

ngay khi tay chạm nắm cửa, cô dừng đầu về phía .

 

Hai căn phòng kỳ lạ biến mất. Mặt dây chuyền cũng khôi phục như ban đầu, chiếc cân nhỏ hiện lên rõ ràng như từng gì xảy .

 

Cảm giác như một giấc mơ ngắn ngủi, nhưng quá chân thực.

 

Cô nắm chặt viên ngọc trong tay, do dự một giây, đeo nó, giấu kín bên trong áo — như bản năng mách bảo nên bỏ nó .

 

 

Loading...