Trọng sinh về thập niên 70: Được chiến thần sủng tận trời - Chương 12

Cập nhật lúc: 2025-11-30 18:36:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/4AsVul7anR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

c.ắ.n răng. Chẳng qua chỉ là một đàn ông để mắt tới Cố Tiểu Khê thôi, gì đáng giá! đụng tới cô … cô sẽ dễ dàng bỏ qua!

 

Huống chi, cô còn chiếc ngọc bội thần bí — bên trong cả một hồ nước thể nuôi cá. Xuống nông thôn? Cô sợ đói!

 

Lưu Xuân Hoa con gái đòi tiền thì chau mày:

“Anh cả, hai mày mới cưới vợ, trong nhà gì còn tiền. Hay là mày sông bắt cá, bán cho nhà hàng quốc doanh?”

 

Cố Tân Lệ nghiến răng, gật đầu. Trong lòng cô dấy lên một sự căm hận mãnh liệt. Nếu vì chú ba vô dụng cháy nhà, nếu vì bọn họ, hôm nay đính hôn với Lục Kiến Sâm là cô mới đúng!

 

là nữ chính của vận mệnh — cô tin chắc, sớm muộn gì cũng sẽ sống hơn Cố Tiểu Khê!

 

***

 

Tại cục dân chính, ánh nắng buổi sáng rọi nghiêng qua cửa sổ, chiếu lên hai tờ giấy chứng nhận kết hôn mới tinh.

 

Cố Tiểu Khê khẽ nắm tờ giấy trong tay, trái tim đập rộn ràng. Thỉnh thoảng, cô lén liếc đàn ông cao lớn bên cạnh — từ giờ trở , đây chính là chồng cô.

 

Nếu đêm hôm đó, khi xông phòng tắm, cô mở miệng giữ lẽ giờ đây cạnh sẽ là một cô gái khác.

 

Lục Kiến Sâm nhận lấy tờ giấy từ tay cô, cẩn thận cất trong n.g.ự.c áo như một báu vật. Anh cúi đầu, giọng trầm thấp mà vững chãi:

“Giờ vẫn còn sớm. Chúng đến tiệm chụp ảnh, chụp một tấm kỷ niệm.”

 

“Dạ… ạ!” Cố Tiểu Khê rụt rè gật đầu, hai má ửng hồng.

 

Cô ngoan ngoãn quá mức, khiến khóe môi Lục Kiến Sâm vô thức cong lên.

 

Trước đây, từng nghĩ một ngày bản sẽ quyết định cưới một cô gái chỉ trong khoảnh khắc. từ giây phút — đêm hôm đó — , ngoài cô , một ai khác thể bước cuộc đời .

 

Thời buổi , ít khi chụp ảnh, nên bước tiệm, thợ ảnh niềm nở đón.

 

Cặp trai tài gái sắc như họ cực kỳ ăn ảnh, khiến thợ chụp ảnh hào hứng đề nghị: “Hai chụp thêm vài tấm ? Bảo đảm lắm!”

 

Lục Kiến Sâm nghĩ ngợi gì, gật đầu đồng ý ngay. Một chụp liền mười tấm, mỗi tấm rửa hai bản, tổng cộng hai mươi tấm ảnh.

 

Số lượng ảnh thật sự nhiều, Cố Tiểu Khê tò mò hỏi:

“Sao rửa nhiều ? Mười tấm đủ lắm mà.”

 

Lục Kiến Sâm kiên nhẫn giải thích:

“Anh giữ mỗi tấm một bản. Mấy bản còn để em mang về cho ba , cũng gửi vài tấm về cho ba .”

 

Cố Tiểu Khê chớp chớp đôi mắt, khẽ gật đầu: “Vậy cũng .”

 

Ông chủ tiệm ảnh tươi:

“Cô gái , đàn ông trân trọng kỷ niệm với vợ tương lai chắc chắn là trách nhiệm, yêu thương gia đình. Cô phúc lắm đấy, nhất định sẽ hạnh phúc.”

 

Câu quá ngọt ngào, khiến Cố Tiểu Khê cũng nhịn bật :

“Cảm ơn lời chúc của bác!”

 

Rời khỏi tiệm ảnh, hai ghé qua cửa hàng bách hóa.

 

Lục Kiến Sâm thấy thứ gì cũng mua cho vợ, còn Cố Tiểu Khê thì liên tục can ngăn.

 

“Em nhiều quần áo , mua thêm một hai bộ là đủ.”

 

Quần áo cũ của cô thể đổi lấy đồ mới, thật sự cần mua quá nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-12.html.]

 

đàn ông bên cạnh chẳng chịu .

 

“Một hai bộ đủ? Ít nhất cũng mua mười bộ. Mười là chẵn, tượng trưng cho thập thập mỹ, cuộc sống sẽ viên mãn.”

 

Cố Tiểu Khê: “…”

 

Nói , cô cũng chẳng phản bác thế nào.

 

Mua quần áo xong, Lục Kiến Sâm kéo cô tới quầy đồng hồ, một mua liền bốn chiếc, là loại dành cho nữ.

 

Cố Tiểu Khê tròn mắt:

“Anh mua nhiều đồng hồ thế gì?”

 

Quan trọng hơn là, lấy nhiều phiếu mua đồng hồ thế?

 

Lục Kiến Sâm dịu giọng giải thích:

“Cái dây đeo mảnh, nhất là mua cho em. Cái của thương hiệu Thượng Hải thì tặng vợ — thấy em đeo đồng hồ bao giờ. Còn hai cái còn , một cái trai em nhờ mua, một cái là bảo mua cho em.”

 

Cố Tiểu Khê ngẩn : “…”

 

“Anh lấy nhiều đồng hồ cần thiết ?”

 

Lục Kiến Sâm ho nhẹ:

“Đây là nhờ mua.”

 

Cố Tiểu Khê đưa ngón tay chọc nhẹ n.g.ự.c , bĩu môi trách yêu:

“Anh cũng linh hoạt chút ?”

 

Lục Kiến Sâm lúng túng:

“Ba em cần máy khâu, em cũng thích radio, đồng hồ thì nhỏ gọn, dễ mang theo, cũng chiếm chỗ.”

 

Quan trọng hơn cả, cô đồng ý lấy là một điều may mắn, những gì nên , đều cho thật chu đáo.

 

Cố Tiểu Khê khẽ c.ắ.n môi, lấy hai chiếc đồng hồ trả quầy, chỉ sang quầy radio:

“Mua radio . Ông ngoại em thích radio.”

 

“Được!” Lục Kiến Sâm lập tức lấy phiếu mua hàng dì nhỏ đưa, bước qua mua radio ngay.

 

Nhân viên bán hàng bên cạnh, ánh mắt ngưỡng mộ Cố Tiểu Khê — chồng như , đúng là quá phúc!

 

“Chúng nên mua gì mang đến bệnh viện thăm ông ngoại em ?” Lục Kiến Sâm cầm đồ xong, dịu giọng hỏi.

 

Ngày mai là đưa cô , lo liệu chu , để cô chịu thiệt chút nào.

 

Cố Tiểu Khê gật đầu:

“Đi thôi! Ông ngoại em thích mì vằn thắn của tiệm ở phố Bắc, mua một phần mang đến. Tiện thể mua thêm tờ báo cho ông.”

 

Nghĩ một lát, cô tiếp:

“Mua thêm một cặp kính lão nữa. Cặp của ông rơi vỡ .”

 

Lục Kiến Sâm gật đầu ngay:

“Được, em.”

 

Hai cất đồ lên xe, lái thẳng đến phố Bắc mua mì vằn thắn, mua thêm kính lão, hai cân táo, một hộp sữa bột… đó mới cùng đến bệnh viện.

 

Nga

 

Loading...