Cố Tiểu Khê lơ mơ mở mắt, dụi dụi mắt, mất một lúc mới tỉnh táo.
“Bây giờ… mấy giờ ạ?”
Sao cô còn ngủ đủ mà tới ?
Nga
Cố Diệc Lan bất đắc dĩ đáp:
“Bảy giờ rưỡi sáng. Cậu lái xe đến, đơn vị nhiệm vụ gấp, trở về thời hạn. … đơn xin kết hôn phê duyệt .”
“Cái gì? Nhanh ?” Cố Tiểu Khê sững sờ. Cô cứ tưởng ít nhất chờ vài ngày nữa.
“ thế! Ý của là sáng nay đính hôn, đăng ký kết hôn luôn, tối nay tổ chức tiệc cưới. Sáng mai đưa con theo đơn vị.”
Cố Diệc Lan kể xong vẫn còn hết bàng hoàng — tên nhóc họ Lục đúng là gấp gáp đến mức khiến khác nghẹn lời!
Cố Tiểu Khê cảm thấy quyết định cưới nhanh , nhưng ngờ tốc độ của Lục Kiến Sâm còn nhanh hơn cả cô tưởng. Cô lập tức bật dậy, rửa mặt, đồ, chẳng kịp nghĩ ngợi nhiều.
Trong phòng khách, khí trở nên bận rộn.
Ngụy Minh Ngọc ngượng ngùng , cố gắng vài lời với ba Cố Tiểu Khê:
“Thông gia, thật Tiểu Sâm cũng bất đắc dĩ thôi. Quân nhân phục tùng mệnh lệnh, nhiệm vụ đến quá đột ngột, nó buộc lên đường đúng thời hạn.”
Lục Kiến Sâm lập tức tiếp lời, giọng kiên định:
“Nhà trong doanh trại con xin xong . Hai hôm nữa sẽ nhờ chiến hữu dọn dẹp, sắp xếp thỏa. Khi bọn con tới nơi, thứ đều sẽ đấy. Xin ba yên tâm giao Tiểu Khê cho con.”
Cố Diệc Dân im lặng một lúc, cuối cùng gật đầu đầy cảm xúc:
“Ăn sáng xong, hai đứa đăng ký kết hôn .”
“Vâng ạ!” Lục Kiến Sâm như trút gánh nặng. Anh vốn lo ba vợ sẽ đồng ý cưới gấp thế .
Mọi chuyện định, Cố Tiểu Khê — kéo khỏi giường — còn cơ hội phản đối.
Giang Tú Thanh vội vàng nhét tay con gái một cái bánh bao, đưa sổ hộ khẩu, đẩy cô cửa.
“Đi nhanh con, đừng để bên đơn vị họ chờ!”
Ngồi xe quân đội, Cố Tiểu Khê vẫn thấy mơ hồ như trong một giấc mơ. Cô nghiêng đầu đàn ông bên cạnh đang tập trung lái xe, giọng chút tò mò:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-thap-nien-70-duoc-chien-than-sung-tan-troi/chuong-11.html.]
“Anh gì với ba em ?”
Lục Kiến Sâm liếc cô một cái, khóe môi khẽ cong:
“Anh chỉ thật thôi. Anh nhiệm vụ khẩn cấp, trở về đơn vị gấp. Ba em hiểu chuyện. Họ là những … Sau , nhất định sẽ chăm sóc em thật và hiếu thuận với họ.”
Lời khiến trái tim Cố Tiểu Khê khẽ mềm .
Nếu thực sự như những gì hứa… cô cũng sẽ tâm ý trở thành một vợ .
Càng gần đến cục dân chính, cô càng cảm thấy lòng dần trầm tĩnh. Người đàn ông cạnh mang cho cô một cảm giác an — thứ cảm giác vững chắc mà cô từng trong đời.
Tin tức Cố Tiểu Khê đính hôn lan truyền khắp thôn nhanh đến mức khiến ai cũng sửng sốt.
Ông cụ Cố và bà cụ Cố giường mà lòng như lửa đốt, thể yên nổi.
Mới chỉ một đêm trôi qua, mà con bé đó đính hôn ?
Cố Tiểu Muội cũng tròn xoe mắt, kéo tay , giọng tò mò xen lẫn kích động:
“Mẹ, là chúng sang xem thử ? Con dì Từ bên nhà đối diện , Cố Tiểu Khê tìm một bộ đội đấy!”
Bà cụ Cố thoáng run tay, ánh mắt khẽ liếc sang ông cụ, thấp thoáng chút hoảng hốt.
“Có khi nào… là họ Lục ?”
Sắc mặt ông cụ Cố sầm xuống, im lặng như một tảng đá, đang tính toán điều gì trong lòng.
Cố Tiểu Muội nhanh mồm nhanh miệng ngay:
“ , con bảo là họ Lục, còn là bộ đội hẳn hoi nữa! Cố Tiểu Khê đúng là hưởng. Mẹ, qua xem — đính hôn mà thèm mời nhà , rõ ràng là coi thường còn gì!”
Bà cụ Cố gạt tay con gái, lạnh nhạt đáp:
“Muốn thì tự . Nhìn kỹ về kể cho .”
Bà nào dám đường hoàng đến đó. Chuyện quà cáp mà nhà họ Lục mang sang đây, bà âm thầm giữ ít, trong đó còn cả một trăm tệ mà Đại Xuyên nhờ họ Lục chuyển về. Nếu bây giờ xuất hiện, chẳng là tự vạch áo cho xem lưng ?
Quan trọng hơn — khi nhà họ Lục ngỏ ý gặp mặt Cố Tiểu Khê, ông cụ Cố gọi cháu gái lớn là Cố Tân Lệ . Nếu chuyện lật … hậu quả khó lường!
“Vậy con giúp xem thử.” Cố Tiểu Muội thích hóng chuyện nhất nhà, xong liền chạy biến như một cơn gió.
Bên nhà bác cả Cố, khí nặng nề đến mức ai bước cũng cảm nhận .
Lưu Xuân Hoa giận run , đưa tay chọc mạnh trán con gái mấy cái:
“Mày xem mày cái trò gì! Con ranh Cố Tiểu Khê đúng là phúc khí từ kiếp để !”
Bà hít sâu một , giọng đầy ấm ức:
“Mẹ chủ nhiệm Vương . Người đính hôn với con bé chính là Lục Kiến Sâm! Mà Lục Kiến Sâm dượng là phó thị trưởng mới nhậm chức năm ngoái ở Hoài thành đấy!”
Ánh mắt Cố Tân Lệ tối sầm, hất tay :
“Con thế ! Ngày con xuống nông thôn , đưa thêm ít tiền cho con .”
Cái tên Lục Kiến Sâm tay thật độc. Chỉ vì một lời tố giác của mà cuộc đời cô rẽ ngoặt. Văn phòng khu phố rõ — nếu vì Lục Kiến Sâm còn nể mặt Cố Tiểu Khê, cô chẳng xuống nông thôn mà là đưa lao động cải tạo.