Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 80

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:27:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Thằng điên Tần Liệt! Mày dám động tay với tao xem nào! Ông nội tao là bí thư đấy!”

Tần Liệt dùng sức đẩy mạnh gã về phía .

Một tiếng “bịch” khô khốc vang lên, tấm lưng Lâm Phong va đập dữ dội cây sần sùi, cơn đau nhói khiến nội tạng dường như xê dịch khỏi vị trí. Chưa kịp hồn, cổ họng Tần Liệt siết c.h.ặ.t. Ánh mắt của Tần Liệt lạnh lẽo như băng giá, như thể đang quan sát một sinh vật c.h.ế.t:

“Tao cảnh báo mày , hãy sống cho t.ử tế, đừng chọc giận tao.”

Lâm Phong mặt tái , mắt trợn tròn vì kinh hãi, âm thanh bóp nghẹt trong cổ họng:

“Tao... ... chọc mày!”

Trong tâm trí gã lập tức lóe lên một phỏng đoán: Phải chăng Tần Liệt tình ý với Lý Phương Phương? Nếu , tại tay tàn nhẫn đến mức ?

lúc , Hoàng Hữu Lương từ xa tiến gần. Vừa chứng kiến bộ cảnh tượng, liền lên tiếng nhắc nhở một cách đanh thép:

“Cái miệng thô lỗ, Tần thì thôi , đằng còn dám bịa đặt bôi nhọ Hứa Chi Miểu, chặn đường cô , và còn lớn tiếng lăng mạ cô . Thế mà dám bảo chọc ?”

Lời lẽ chẳng khác nào đổ thêm thùng dầu ngọn lửa đang cháy.

Tần Liệt buông tay, đó tung một cú đá mạnh bụng Lâm Phong, giọng trầm đục mang đầy tính răn đe:

“Cút xa khỏi cô . Nếu tao còn thấy bất cứ lời nhảm nhí nào từ miệng mày, dẫu ông nội mày là bí thư chăng nữa, tao cũng sẽ cắt lưỡi mày. Cứ xem tao dám .”

Lâm Phong ôm c.h.ặ.t vùng bụng, vật vã mặt đất, chỉ ao ước thể lập tức tẩu thoát khỏi nơi .

"Đồ điên rồ!" gã nghiến răng rủa thầm trong lòng.

Hoàng Hữu Lương khẽ nhếch mép, thong thả thêm vài câu mỉa mai:

“Anh Tần ban cho một cơ hội , mà trân trọng. Nhìn xem, vết thương miệng còn kịp lành, giờ thêm cái tát mặt. Đáng đời!”

Nghe đến đây, Lâm Phong khựng . Cảm giác như tiếng sấm sét vang rền trong tai gã: Cú ong đốt hóa cũng là do Tần Liệt bày mưu tính kế?

Hắn nghiến c.h.ặ.t hàm răng, tia căm phẫn thoáng qua trong ánh mắt, nhưng ngay khi chạm vẻ mặt băng giá của Tần Liệt, gã lập tức cụp đuôi. Lâm Phong vội vã bò dậy khỏi mặt đất, chẳng còn đoái hoài gì đến Lý Phương Phương, chỉ một lòng cắm đầu cắm cổ chạy biến mất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-80.html.]

Tần Liệt thả lỏng nét mặt, sang Hoàng Hữu Lương và gọn lỏn: “Đi thôi.”

Hoàng Hữu Lương gật đầu, nhanh ch.óng bước theo rời khỏi đó.

Ở phía , Phùng Thanh dìu Lý Phương Phương đang mắt đỏ hoe tiến gần. Cô khẽ thốt lên với Tần Liệt:

“Anh Tần, hôm nay thực sự cảm ơn . Nếu , em xoay xở ...”

Tần Liệt cau mày, đáp , lưng và sải bước thẳng. Hoàng Hữu Lương gãi đầu bối rối, vội vã đuổi theo.

Lý Phương Phương chôn chân tại chỗ, tâm trí tê liệt.

Anh, cứ thế mà rời ư?

Ngược , Phùng Thanh dõi theo bóng lưng Lâm Phong đang khuất dần, ánh mắt hiếm hoi nhuốm vẻ trầm tư, kéo dài lâu.

Vụ Tần Liệt và Lâm Phong giao đấu vì Lý Phương Phương chẳng mấy chốc trở thành chủ đề bàn tán sôi nổi nhất trong thôn, vượt xa sức nóng của hai sự kiện đó. Chỉ cần vài bà cô lắm chuyện thêm thắt, câu chuyện thêu dệt và thổi phồng lên gấp bội.

Hứa Chi Miểu chỉ tin về chuyện khi cô trở về từ thị trấn.

Chiều hôm đó, làng hiếm hoi tan sở sớm. Cô xách theo một hũ sốt thịt, một hũ sốt nấm cùng một nải chuối nhỏ, tìm thẳng đến nhà Lưu Thuận Nga.

“Chi Miểu, hôm nay em ghé chơi? Mau nhà , chuyện gì cần chị giúp ?” Lưu Thuận Nga đang xắn cao ống quần cỏ trong vườn rau, ngước lên thấy Hứa Chi Miểu đó.

Hứa Chi Miểu bước , giơ những món đồ mang theo: “Chị Thuận Nga, em tự tay ít sốt trộn cơm, mang đến cho chị nếm thử xem .”

“Ôi thôi, ngại quá, . Em mau mang về .” Lưu Thuận Nga vội vàng xua tay từ chối, thậm chí còn kịp kỹ đó là thứ gì.

“Nhà ai mà xoay sở, những thứ thấy quý giá, chị thể nhận chứ,” chị .

Hứa Chi Miểu mỉm : “Chị Thuận Nga, mấy hôm nay chị giúp em ít việc. Đây coi như chút lòng thành của em, chị đừng chê bai nhé.”

Cô vẫn nhớ rõ những Lưu Thuận Nga tay tương trợ, từ việc cho mượn t.h.u.ố.c mỡ cho đến việc bênh vực cô trong vụ Dương què và Vương Xuân Phân. Những ân nghĩa đó, cô đều khắc cốt ghi tâm.

Lưu Thuận Nga bộ nghiêm nghị: “Giúp em là chuyện nhỏ nhặt, đáng gì mà em để tâm mãi thế. Lần em tặng quà , giờ nhận thêm nữa thì còn giữ thể diện gì nữa? Mau mang về !”

 

Loading...