Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 47

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:25:55
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiếng "kẹt" khô khốc vang lên khi cô mở cánh cửa. Đứng sân là bà Tiền trong thôn.

Hứa Chi Miểu thoáng chút bối rối: “Bác Tiền, bác ghé qua việc gì ạ?”

Bà Tiền vội vàng đáp lời, gần như để cô dứt lời: “Mẹ chồng cháu nhờ bác chuyển lời, bảo cháu qua nhà tìm bà ngay.”

Hứa Chi Miểu siết c.h.ặ.t cây chổi trong tay, trong đầu lập tức liên tưởng đến chuyện chiếc áo thất lạc. Việc Vương Xuân Phân gọi cô qua lúc , chuyện thật ẩn chứa mưu đồ gì khác?

Cô khẽ nhíu mày, dò hỏi thêm: “Bác ơi, bà cụ thể là chuyện gì ạ?”

Bà Tiền định bước , liền ngoái đầu đáp: “Bà bảo là về việc phân chia tiền nhà.”

Phân chia tiền nhà?

Hứa Chi Miểu theo bóng lưng bà Tiền, môi mím c.h.ặ.t, trong lòng dấy lên đầy hoài nghi.

Cô nhớ rõ Vương Xuân Phân vẫn còn nợ hai mươi tệ. xét theo bản tính hà tiện cố hữu của bà , nếu dồn chân tường hoặc quá hạn ch.ót, thể tự chủ động đề cập đến chuyện trả nợ?

Cái cớ quả thực quá đỗi khiên cưỡng...

Sau thoáng cân nhắc, Hứa Chi Miểu kín đáo rút một con d.a.o nhỏ từ gian riêng để phòng , giấu kỹ trong . Cô quyết định xem rốt cuộc Vương Xuân Phân đang giở trò gì.

Mặt trời bắt đầu ngả về phía tây, cô cất bước hướng về nhà Vương Xuân Phân.

Quãng đường từ nhà họ Tần đến đó hề ngắn, leo qua một con dốc thoai thoải băng qua một khu rừng thưa.

Khi còn cách con dốc một trăm mét, Hứa Chi Miểu chạm mặt Lưu Thuận Nga đang xắn cao ống quần ngược chiều.

“Chi Miểu, em ?” Giọng trầm đục của Lưu Thuận Nga vọng tới từ xa.

“Chị Thuận Nga.” Hứa Chi Miểu mỉm chào: “Mẹ chồng em bảo em qua nhà bà , em cũng rõ lý do. Có lẽ bà ngã, nhờ vả gì đó vì tiện .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-47.html.]

Lưu Thuận Nga bật khẩy, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh bạc: “Không tiện cái gì chứ? thấy bà ngoài cửa chuyện với thanh niên trí thức họ Lý . Trông bà khỏe mạnh lắm, vẻ yếu đuối gì . Mấy phân chia gia sản , tự dưng gọi em qua, e là chẳng chuyện lành gì .”

Nghe đến đây, Hứa Chi Miểu càng thêm tin chắc Vương Xuân Phân đang ấp ủ một âm mưu nào đó.

Vương Xuân Phân là nông lâu năm, thể chất vốn , nếu xảy xung đột trực diện, cô tự nhận khó lòng địch .

Sau một thoáng đắn đo, Hứa Chi Miểu ngỏ lời: “Em cũng linh cảm như . nếu , sợ dị nghị, mà thì e ức h.i.ế.p. Hay là chị cùng em ?”

Lưu Thuận Nga lập tức đồng ý: “Được thôi! Để về nhà lấy ít đồ cùng em. Có ở đó, bà dám .”

...

Nói , Lưu Thuận Nga đầu về phía nhà . Hứa Chi Miểu tiếp tục thêm một đoạn, đến gần con dốc thì xuống nghỉ chân chờ đợi.

Gần con dốc hai hộ dân sinh sống, nhưng lúc vẫn đang là giờ cao điểm lao động đồng, cửa nhà đều đóng kín.

Hứa Chi Miểu cảm thấy buồn chán, cô xổm đất, chống cằm về phía . Những ngón tay thon dài, trắng ngần của cô vô thức khẽ vẽ vời nền đất.

Ngay khi cô định dậy, một bàn tay bỗng nhiên bịt c.h.ặ.t miệng cô từ phía . Kèm theo đó là một lực mạnh mẽ kéo cô giật lùi về phía một cách đột ngột. Hứa Chi Miểu vùng vẫy kịch liệt, nhưng chỉ kịp ngửi thấy luồng thở hôi hám từ kẻ lạ mặt phả tai .

“Người , đến đây.”

Một giọng nam khàn đục vang lên từ phía , chất chứa sự hăm hở và d.ụ.c vọng rõ ràng.

Sắc mặt Hứa Chi Miểu lập tức biến đổi, cô giãy giụa dữ dội hơn. Miệng bịt kín, cô chỉ thể phát những tiếng ư ử yếu ớt qua kẽ tay: “Ưm... Ông là ai?”

Dương Què ghì c.h.ặ.t lấy cô, say sưa hít hà mùi hương phụ nữ mặt. Một thứ hương thơm quyến rũ, thậm chí còn nồng đượm hơn cả những loại kem dưỡng da đắt tiền nhất, khiến mê đắm thôi.

Mùi hương , tuyệt đối thể thuộc về những phụ nữ ở thôn quê. Đàn bà nơi đây mang theo mùi phân gia súc và mồ hôi nhơ bẩn, thể sánh với cô gái thơm tho, xinh ?

Dương Què phấn khích : “Miểu Miểu, em gái của , thích em. Đi theo , nhất định sẽ yêu thương em.”

 

Loading...