Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 46

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:25:54
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vương Xuân Phân cuộn tròn , mặt đầy tủi , nhưng giọng phần run rẩy: “Biết, .”

Đội xung kích chống lũ lên đường bốn ngày. Theo thông tin Tần Liệt truyền về, lẽ họ sẽ tiếp tục túc trực tại bờ đê.

Dù trong lòng Hứa Chi Miểu vẫn dâng lên nỗi lo lắng, nhưng cô cho phép bản nhàn rỗi.

Cô lấy từ gian riêng hơn hai mươi cân táo, chuối và nho, kèm theo một lượng gạo, bột mì và dầu ăn mang chợ đen ở trấn để đổi lấy gần năm mươi đồng tiền mặt cùng một chồng phiếu tem linh tinh từ Nhị Bá. Trên đường trở về, cô còn tậu hai chú gà con mang về nhà.

Tuy nhiên, rõ là do trực giác mách bảo thực sự điều gì đó bất , mấy ngày nay cô luôn cảm giác như ánh mắt đang dõi theo .

“Bà ơi, dạo gần đây trong nhà xảy chuyện gì khác thường ạ? Ví dụ như lạ nào ghé qua chẳng hạn?” Hứa Chi Miểu tạm dừng tay, đặt bộ quần áo đang may dở cho Tần Liệt sang một bên, sự bất an ngày càng lớn khiến cô hỏi vọng phía sân nơi Diệp Tú Chi đang .

Trong thời đại , nguồn thu nhập ở nông thôn vô cùng khan hiếm. Không đủ tiền mua thức ăn bổ dưỡng, mỗi gia đình chỉ dám nuôi vài con gà mái để lấy trứng bồi bổ. Những nhà khốn khó hơn thì trông cậy việc bán trứng để kiếm tiền sinh hoạt.

Diệp Tú Chi đang xem hai chú gà con mới mua như báu vật, bà tỉ mẩn rải thức ăn xuống đất cho chúng. Vừa , bà ngước lên về phía Hứa Chi Miểu, thắc mắc: “Người lạ ư? Bà thấy ai cả. Có chuyện gì ?”

Hứa Chi Miểu chau mày, lắc đầu: “Không ạ, chắc là cháu lầm thôi.”

Cô cố gắng suy nghĩ nhưng tài nào nhớ ai thù oán với đến mức gây chuyện. Ngoại trừ Vương Xuân Phân và Tần Đại Thành, cô từng đắc tội với bất kỳ ai trong thôn xóm. Tần Đại Thành thì đang bận rộn ở đội chống lũ, còn Vương Xuân Phân ngã đau lưng, e rằng cũng khó lòng rời khỏi giường. rõ ràng trong hai gần đây cô đóng cổng sân, cô đều thoáng thấy một vạt áo lướt qua gần khóm cỏ. Chẳng lẽ thật sự chỉ là cô đa nghi?

Cảm giác bất an cứ lớn dần, cô âm thầm cân nhắc.

Diệp Tú Chi khi cho gà ăn xong, phủi tay, tới chỗ dây phơi để thu quần áo. Vừa : “Nhà cửa bé xíu thế , chuyện lạ ? Con bé suốt ngày nghĩ lung tung. Ủa mà , quần áo của con hết ? Sao thiếu mất một cái nhỉ?”

Bà ôm đống quần áo tay, lật tìm ngạc nhiên hỏi.

Trái tim Hứa Chi Miểu chợt hẫng một nhịp. Cô đặt cây kim đang cầm xuống, vội vã bước nhanh về phía bà.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-46.html.]

Đống quần áo là do cô giặt giũ tối hôm . Ngoài đồ lót, tất cả áo sơ mi và quần dài đều giặt sạch sẽ và phơi ngoài sân.

Trời nắng gắt, gió, quần áo của cô thể tự dưng biến mất ?

“Không cháu thu .” Hứa Chi Miểu kiểm tra, quả thật phát hiện chiếc áo hoa nhí của cánh mà bay. Cô lập tức trầm mặt, đáp lời.

Dường như linh cảm của cô hề sai lệch. Quả thực kẻ đang lén lút theo dõi cô.

kẻ lẻn sân lúc ai để ý, chỉ để trộm một chiếc áo của cô, rốt cuộc là mưu đồ gì?

...

Chuyện chỉ nghĩ thôi cũng thể tìm câu trả lời. Để tránh khiến Diệp Tú Chi thêm phần lo lắng, Hứa Chi Miểu đành viện một lý do qua loa. Còn về kẻ theo dõi và đ.á.n.h cắp chiếc áo , chỉ khi tóm tận tay mới thể dụng ý thực sự của .

Hứa Chi Miểu nheo mắt, cô cảm thấy sự việc tuyệt đối hề đơn giản.

Chiều tà dần buông xuống, Diệp Tú Chi khỏi nhà, mục đích là hái cỏ cho đàn lợn.

Vốn tính tình quen an phận, gần đây sức khỏe phần khởi sắc, bà lão kiên quyết đòi đồng kiếm thêm công điểm, viện cớ bản là gánh nặng của cả nhà, thể cứ yên hưởng thụ mãi.

Biết tài nào lay chuyển ý bà, Hứa Chi Miểu đành nhượng bộ, chỉ cho phép bà ngoài nhặt nhạnh chút cỏ dại mỗi ngày.

Diệp Tú Chi khuất bóng, trong căn nhà chỉ còn một Hứa Chi Miểu.

Dù cái nóng gay gắt giữa trưa dịu đôi chút, nhưng oi bức của buổi chiều tà vẫn còn lưu luyến tan.

Hứa Chi Miểu đang bận rộn thu dọn nội thất, mồ hôi lấm tấm trán thì chợt thấy tiếng gõ cửa dồn dập ngoài sân: “Nhà Tần Liệt ơi, ai ở nhà đấy?”

 

Loading...