Hứa Chi Miểu quá quen với cách gọi tên như , cảm giác nhẹ nhõm hơn hẳn khi trao chiếc giỏ cho .
Cô nở một nụ khẽ, dùng khăn tay lau vệt mồ hôi trán , chỉ tay về phía chiếc giỏ: “Em sợ khát nước, nên mang nước đến cho đây.”
Nói xong, cô đầu về phía Hoàng Hữu Lương, vẫy tay gọi lớn: “Anh Hoàng, cũng mang cho một bát chè đậu xanh, mau uống khi còn đang mát lạnh nhé!”
Biết rằng mấy ngày nay Tần Liệt chung tổ đội với Hoàng Hữu Lương để thành việc đào mương, Hứa Chi Miểu đặc biệt chuẩn hai bát chè. Một phần là vì tình nghĩa em thiết, hai là vì cô mượn xe đạp của Hoàng Hữu Lương, nên cũng cần đền đáp chút ân tình.
“Có cả phần của nữa ? Thế thì ngại quá mất.” Miệng Hoàng Hữu Lương lời khách sáo, nhưng tay chân thật thà trèo lên bờ ruộng, bất chấp ánh mắt phần lạnh lùng của Tần Liệt, mở nắp giỏ lấy bát chè.
Chỉ gọi một tiếng “ Hoàng” thôi mà, cần tỏ khó chịu đến thế chứ!
Món chè đậu xanh chính là thành quả công sức chuẩn của Hứa Chi Miểu suốt cả buổi sáng.
Cô tỉ mỉ lột sạch vỏ đậu, ninh nhừ lửa nhỏ cho đến khi đậu tan nhuyễn , đó dùng vải lọc lấy phần nước cốt, pha thêm đường phèn, đem đặt nước giếng để mát. Đây quả thực là thức uống giải nhiệt hảo cho những ngày hè oi bức.
Hứa Chi Miểu Hoàng Hữu Lương uống ừng ực từng ngụm chè đậu xanh, đó cô bưng bát còn đến mặt Tần Liệt, nhẹ giọng bảo: "Anh uống , kẻo để nguội mất ngon. Hay là uống chút nước lọc ?"
Nước là nước Linh Tuyền mà Hứa Chi Miểu cẩn thận lấy từ gian riêng, giống như chè đậu xanh, nó cũng mát trong nước giếng. Mấy ngày gần đây, cô đều pha nước Linh Tuyền với nước thường để Tần Liệt và Diệp Tú Chi dùng. Nhìn chung, sức khỏe của họ dường như chuyển biến tích cực nhờ nguồn nước .
Tần Liệt nhận lấy bát nước bằng một tay, tay còn nắm lấy bàn tay Hứa Chi Miểu – vốn dính nước – lau lên áo , đáp một cách lạc đề: "Cứ gọi tên là ."
Hứa Chi Miểu khựng , rõ đang ám chỉ ai.
Hoàng Hữu Lương đang cúi mặt uống chè liền ngẩng đầu lên, hét lên đầy bất mãn: “Anh Tần, nhỏ nhen quá đấy!”
Hứa Chi Miểu chớp chớp mắt, cuối cùng cũng hiểu ngọn ngành. Cô mỉm , đôi mắt lấp lánh nét tinh quái. Sao đây cô nhận đàn ông phần “hẹp hòi” đến thế nhỉ?
“Chè đậu xanh mát lạnh của chị dâu thật sự ngon, cảm ơn chị nhé.” Hoàng Hữu Lương uống cạn sạch, đặt bát giỏ, quệt miệng, :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-41.html.]
Chị dâu cứ gọi thẳng tên là , nếu e rằng Tần sẽ nổi m.á.u vũ phu mất thôi.”
Tần Liệt khẽ ho khan một tiếng đầy ngượng nghịu, ngửa cổ tu hết bát chè đang lạnh ngắt.
Hứa Chi Miểu mỉm gật đầu, bàn tay tinh nghịch khẽ cào nhẹ lên lòng bàn tay của Tần Liệt.
Tần Liệt: ...
Hoàng Hữu Lương đưa tay gãi đầu, bỗng chợt nhớ một việc quan trọng: “À , chị dâu, mấy món bàn ghế chị đặt, bố thành một phần . Chị xem khi nào thì tiện để mang qua giao hàng?”
Hứa Chi Miểu lập tức tỏ vẻ vui mừng: “Thật ? Vậy thì quá tuyệt vời!”
Trong nhà chẳng lấy một cái bàn cái ghế, việc ăn uống đều , thật sự quá đỗi bất tiện.
Cô trầm ngâm một lát quyết định: “Vậy thì cứ để hôm nay luôn , tiện thể thanh toán thù lao cho chú Chí Tường luôn.”
Cũng đến lúc cô thực hiện lời hứa với Nhị Bá, mang vật phẩm bán để kiếm thêm tiền, càng nhiều càng .
Tần Liệt uống một ngụm nước lớn, sang bảo Hoàng Hữu Lương: “Tối nay sẽ mượn một chiếc xe bò, như thế việc vận chuyển đồ đạc sẽ thuận tiện hơn nhiều.”
Anh cẩn thận xếp bát đũa và chiếc bình nước giỏ, đó , cố gắng nhấc lọn tóc mái dính mồ hôi của Hứa Chi Miểu lên, vén gọn gàng . Những ngón tay chai sạn khẽ chạm nhẹ vùng da non mới lành của vết thương, động tác dịu dàng đến lạ thường.
“Miểu Miểu, trời đang nắng gắt, cái giỏ cứ để mang về khi việc xong xuôi, nó nặng lắm đấy.”
Hứa Chi Miểu: ...
Hoàng Hữu Lương vội vàng mặt nơi khác, giả vờ như thấy bất cứ điều gì. Trong lòng thầm nghĩ: Anh Tần đúng là cưng chiều vợ quá mức , cái giỏ rỗng tuếch như thế thì sức nặng gì chứ?
Chiếc giỏ mà Tần Liệt kiên quyết giữ khiến Hứa Chi Miểu trở về tay . Để che chắn cô khỏi cái nắng oi ả, Tần Liệt khéo léo hái một chiếc lá sen lớn đặt lên đầu cô.