Cảm giác y hệt như đang lạc một giấc mơ. Tần Liệt đờ đẫn Hứa Chi Miểu, sợ rằng hình bóng xinh mắt sẽ tan biến hư bất cứ lúc nào.
Hứa Chi Miểu nhanh ch.óng lấy sự điềm tĩnh hơn . Nhìn dáng vẻ ngây ngô , cô vỗ nhẹ lên , giọng trách yêu nhưng đầy trìu mến: "Đừng ngây nữa. Anh thẳng , để em đo đạc kích cỡ may đồ cho ."
"... Hả?"
Tần Liệt ngơ ngác cô, đôi vành tai vốn vô cảm bỗng chốc nóng rực.
Hứa Chi Miểu giải thích rõ ràng: "Hôm nay em ghé qua thị trấn mua chút vải, định may cho một bộ quần áo mới."
Tần Liệt ở nhà họ Tần, bộ đồ đang mặc cũ kỹ đến mức sờn rách, chằng chịt những miếng vá, gần như còn giữ hình dáng ban đầu. Việc cô đặc biệt mua vải để may cho đồ mới là điều ngờ tới. hết, cần lấy đo chính xác.
Khoan .
Trong đầu Tần Liệt chợt lóe lên một suy nghĩ gì đó, khiến tai đỏ bừng lên kiểm soát .
Hứa Chi Miểu cũng thoáng ngây . Ngay khi nhận hàm ý đằng phản ứng của , khuôn mặt cô lập tức bừng lên như ráng chiều rực rỡ.
Cô dậm chân một cái, lưng bỏ , giọng điệu chút giận dỗi: "Thôi, cứ mặc đồ rách rưới của . Đồ lưu manh!"
Hứa Chi Miểu vội vã chạy thẳng phòng, nóng phả thẳng lên mặt.
Cô chỉ đơn thuần Tần Liệt thấu hiểu tấm lòng của , nhưng thể suy diễn xa xôi đến mức đó! Chỉ là đo đạc kích cỡ để may quần áo thôi, nghĩ đến chuyện gì cơ chứ!
Cô liên tục quạt tay, cố gắng dịu sự nóng rực khuôn mặt đang đỏ bừng.
Thấy Tần Liệt cũng bước theo phòng, Hứa Chi Miểu thẹn thùng liếc một cái, gương mặt ngượng ngùng giấu : "Ôi trời, ngoài , đừng bám theo em nữa."
Lúc trời quá nửa buổi trưa, ánh nắng rọi chan hòa. Cửa sổ trong phòng mở toang để đón gió, luồng sáng mạnh mẽ hắt khiến khí phần mờ ám trong phòng càng trở nên rõ ràng, thể che giấu gì.
Nghe lời cô , Tần Liệt lùi bước như thường lệ, mà ngược , tiến sát gần cô hơn.
Anh cảm thấy chút hổ vì những ý nghĩ đen tối lướt qua đầu , nhưng ánh mắt vẫn thể tự chủ mà dán c.h.ặ.t Hứa Chi Miểu một cách tham lam.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-35.html.]
Lần đầu tiên cô chính miệng bày tỏ sự bằng lòng ở bên , Tần Liệt thể nào kiểm soát những cảm xúc mãnh liệt như sóng triều đang cuộn trào trong lòng. Tuy nhiên, lý trí mách bảo rằng, bây giờ lúc để vội vã hành động.
Cô vẫn còn quá đỗi non nớt...
Hứa Chi Miểu cảm nhận ánh chăm chú của , vô thức ngẩng đầu lên. Cô đột nhiên thấy Tần Liệt lúc toát vẻ nguy hiểm lạ thường, giống như một mãnh thú đang rình rập, sẵn sàng kéo con mồi về hang ổ của .
Tần Liệt âm thầm hít sâu vài , cố gắng ghìm ý kéo cô lòng ngay lập tức. Anh cụp mắt xuống, mở tấm lá lớn đang gói ghém những trái dâu tằm, giọng trở nên dịu dàng: "Đừng giận nữa, Miểu Miểu. Anh mang lễ vật đến tạ tội với em đây."
Hứa Chi Miểu dõi theo ánh mắt .
Đó là những quả dâu tằm mà hái từ ngoài đồng. Từng quả căng mọng nước, tròn trịa, bao phủ bởi lớp màu tím đỏ quyến rũ, gói ghém cẩn thận trong một chiếc lá xanh tươi. Thật khó tin là cả một chặng đường di chuyển, một quả nào dập nát.
Trên đường về nhà hề bất kỳ cây dâu tằm nào. Thời điểm , mùa dâu gần tàn, chỉ còn lác đác vài cây ven sông còn sót những quả chín muộn.
Anh một quãng đường vòng vèo để hái chúng. Người đàn ông thật sự là...
Mắt Hứa Chi Miểu bỗng dưng ngấn nước. Cô nhặt một quả dâu lên, nhẹ nhàng đưa miệng. Vị ngọt tự nhiên lan tỏa khắp đầu lưỡi, ngon đến mức thể diễn tả.
cô cố tình : "Chua quá."
"Hả...? Chua... chua lắm ? Anh nếm thử thấy... ... ... xin !" Tần Liệt lập tức trở nên hoảng hốt.
Hứa Chi Miểu bật thành tiếng.
Vừa nãy cô còn nghĩ là một con mãnh thú đầy tham vọng, nhưng lúc , rõ ràng chỉ là một chú cún con đang sợ hãi chủ nhân bỏ rơi mà thôi.
"Gạt đấy, hề chua, ngon lắm." Cô rạng rỡ, đưa một quả dâu tằm khác tới gần môi .
Bàn tay cô thon dài, trắng trẻo, điểm xuyết sắc hồng nhàn nhạt. Khi những ngón tay mềm mại khẽ chạm môi , Tần Liệt sững , ánh mắt vô thức dán đôi môi căng mọng .
Đôi môi ... chắc chắn cũng mềm mại y như ...
Tần Liệt dám suy nghĩ thêm nữa, chỉ cảm thấy cổ họng khô rát khó chịu. Anh sợ sẽ hành động nào đó khiến cô vui, bèn lúng túng gãi gãi gáy, cố gắng lái câu chuyện sang hướng khác.