Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 33

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:20:59
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dương Què ngửa cổ lưng bà , thấy bóng dáng ai, bèn nhăn nhó, kéo lê cái chân tật nguyền của , tiện tay cầm một cái cốc dính đầy bụi bẩn, rót cho bà một chén nước: “Tiền đặt cọc đưa , bao giờ bà dẫn con nhỏ đó tới đây?”

Cô gái nhà họ Hứa , trong phạm vi mười dặm tám thôn, quả thực khó tìm thứ hai xinh đến thế. Nếu thực sự thể đưa cô lên giường ...

Vương Xuân Phân khát đến mức chẳng mảy may để ý đến lớp cặn đen rõ là gì trong cốc, bà ngửa cổ uống một cạn sạch. Vừa uống xong, bà chìa cốc , ánh mắt đầy khao khát: “Dương Què, cho thêm một ly nữa.”

“Uống cái gì mà uống! Người ? Bao giờ bà giao ?”

Dương Què mạnh tay đặt mạnh chiếc cốc xuống bàn, ánh mắt sắc lạnh lướt qua bà , vẻ mặt lộ rõ sự bực bội.

Nếu thành giao dịch cho , hà tất tiếp đãi bà ?

“Chuyện ...” Vương Xuân Phân thế, vội rụt tay trong vẻ ngượng ngùng.

Tần Liệt vặn trở về, bà cơ hội đưa cho tên ?

Kế hoạch gả bán Hứa Chi Miểu đổ bể, Tần Đại Thành giận dữ quyết định sẽ tìm cách tống khứ cô , và dặn dò bà đến đây trả tiền cọc, đó lập tức liên hệ với đám họ hàng chuyên nghề buôn .

Tần Đại Thành hề e ngại, nhưng Vương Xuân Phân vô cùng lo lắng. Nếu việc buôn bán cảnh sát phát hiện, chẳng sẽ xử b.ắ.n ?

“Chuyện , e là thực hiện nữa .” Vương Xuân Phân nghĩ đến việc trả tiền nhận, nụ gượng gạo môi bà cũng giữ nổi: “Không hiểu , cái thằng nhóc Tần Liệt đó c.h.ế.t, mà còn trở về bình an vô sự.”

Tần Liệt trưởng thành, bà sớm nơm nớp sợ hãi từ lâu. Chỉ vì bà bớt xén một chút lương thực của ông già nhà , mà nắm đ.ấ.m của suýt nữa giáng thẳng mặt bà. Làm thể đưa con hồ ly tinh đó đến mặt phát giác?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-33.html.]

Vương Xuân Phân nắm c.h.ặ.t mấy tờ tiền trong túi, vò , nhưng dù c.h.ế.t cũng trả . “Hay là, tìm một cô gái khác cho ? Vẫn là gái tơ, chẳng lẽ hơn cái loại hư hỏng ?”

“Cút mày !” Dương Què lật tung chiếc ghế, buông lời nguyền rủa.

Gái tơ? Gái tơ thì sánh với con nhỏ ? Vòng eo thon thả, đôi chân dài miên man, giường chắc chắn sẽ khiến mê đắm.

Dương Què nghĩ đến mà lòng ngứa ngáy yên, nhưng cách nào, tức giận đập mạnh chiếc ghế, những vết rỗ mặt nhăn thành một khối: “Ông đây nó, chính là vì cái vẻ lẳng lơ đó. Đồ đàn bà thối tha, việc xong còn dám giữ tiền của tao, mau trả tiền cọc!”

Vương Xuân Phân kịp né tránh, chiếc ghế đập trúng chân, đau đớn kêu lên t.h.ả.m thiết: “Ái dà! Dương Què, đồ trời đ.á.n.h nhà , đàn bà thì phát điên, phát điên thì tìm gì? Ai mà mấy bà góa trong làng chừa một ai , giờ còn bày đặt vẻ đạo mạo!”

Vừa nhảy lò cò, trong đầu bà chợt lóe lên một ý nghĩ.

Không thể đường đường chính chính đưa tới, thì tìm cách để Dương Què lén lút “chiếm đoạt ”. Sau đó bà sẽ gọi đến bắt quả tang. Một khi chuyện đó xảy , Tần Liệt liệu còn nữa ? Đến lúc đó, con ranh cưới cũng cưới.

Ánh mắt Vương Xuân Phân lướt qua căn nhà tồi tàn, nghĩ đến viễn cảnh một đàn ông già nua, còn tật nguyền như Dương Què. Nếu Hứa Chi Miểu gả cho , liệu cô thể sống nổi ?

Chẳng như thế thỏa mãn cơn tức giận trong lòng bà, giảm thiểu rủi ro hơn việc tìm đến bọn buôn ?

Càng suy tính, bà càng thấy kế hoạch khả thi. Bà bèn nhấc m.ô.n.g về phía Dương Què.

“Làm như chắc chắn thành công chứ?” Dương Què lời thì thầm của Vương Xuân Phân, đôi mắt dâm đãng lóe lên tia háo hức.

“Chẳng lẽ lừa ? Con bé với Tần Liệt cũng chẳng chút tình cảm nào, đến lúc đó nhất định nó sẽ an phận sống t.ử tế với , còn sinh cho cả một đàn con trai khỏe mạnh nữa chứ!” Vương Xuân Phân phủi bụi cánh tay, mặt dày vẽ một viễn cảnh tươi .

 

Loading...