Phương Viên và Hoàng Hữu Lương cùng đỗ đại học ở miền Bắc, tuy khác trường nhưng chung thành phố. Mùa hè năm 1981, Hứa Chi Miểu nhận thư báo tin hai họ kết hôn.
Hộ khẩu của Hoàng Hữu Lương chuyển đến thành phố ngay khi đỗ đại học, và đám cưới cũng tổ chức tại đó. Nhận thư, sáng hôm Hứa Chi Miểu và Tần Liệt liền thu dọn hành lý để lên đường.
Miên Miên từ chạy , ôm c.h.ặ.t lấy chân , nũng nịu: "Mẹ ơi, con cũng ! Con xem đỡ đầu lấy chồng."
Hứa Chi Miểu đang gấp quần áo, liền cúi xuống véo má con gái, : "Miên Miên ở nhà chơi với ông nội ? Ông nội về đây là để chơi với hai đứa trong kỳ nghỉ hè đó."
"Á..." Miên Miên nhăn mặt, trông khổ sở: "Con cũng chơi với ông nội... nhưng mà con cũng ... bây giờ? Hay là sinh thêm một Miên Miên nữa , ?"
Nghe , bà Diệp ha hả: "Miên Miên, con bốn tuổi , sinh thêm một con Miên Miên nữa chứ?"
Miên Miên nghiêng đầu nghĩ ngợi, tủi chu môi: "Vậy thì đây ~"
Hứa Chi Miểu vuốt nhẹ b.í.m tóc nhỏ của con gái, dịu dàng : "Đợi trời mát hơn, sẽ dẫn con thăm đỡ đầu, ? Miên Miên sợ nóng nhất mà, ở nhà chơi với ông nội nhé."
Miên Miên còn đang tiếc nuối vì thể sinh thêm một Miên Miên khác thì Thẩm Phủ Chi từ nhà bước lên. Ông dịu dàng : "Miên Miên chơi với ông nội ? Ông nội sẽ buồn lắm đấy."
Lập tức, cô bé bám dính lấy ông như kẹo mạch nha, vòng tay ôm cổ ông nội, thơm một cái lên má ông:"Không , Miên Miên thích ông nội mà. Ông nội đừng buồn nhé." Cô bé , như đưa một quyết định trọng đại, giọng nghiêm túc:
"Mẹ ơi, con sẽ ở nhà chơi với ông nội, con với nữa. ngoan nhé, đừng để Miên Miên lo lắng đó."
Hứa Chi Miểu bật , đáp: "Được , sẽ ngoan, Miên Miên lo lắng."
Miên Miên vui vẻ chạy chơi trò cưỡi ngựa với ông nội, để Tần Liệt bế Tuấn T.ử lên, con gái ở nhà dặn dò: "Bố ơi, chăm sóc đó nha!"
Tần Liệt: "..." Được , bố sẽ chăm sóc con.
Tối hôm đó, Miên Miên ôm chăn nhỏ trong tay, kéo trai thẳng lên phòng bố : "Bố ơi, chào buổi tối! Mẹ ơi, hôn con nào!"
Tuấn T.ử nghiêm túc hơn, mặt căng đầy đáng yêu: "Con ngủ cùng , con xuống phòng ngủ đây."
Tần Liệt đang định đồng ý, mở cửa sẵn cho con trai thì Tuấn T.ử Hứa Chi Miểu kéo : "Bố sắp xa, tối nay con ở ngủ với bố nhé? Bố sẽ nhớ hai đứa đó."
Nhìn gương mặt tỏ chút cảm xúc gì của bố, Tuấn T.ử khẽ mím môi, gật đầu:
"Được ạ, . đừng gọi con là Tuấn T.ử nữa. Con trẻ con, con là lớn ."
Hứa Chi Miểu gương mặt tròn trịa non nớt của con trai, nhịn , dịu dàng :
"Được , thưa ngài Thẩm Chi Hằng."
Đêm đó, hai đứa trẻ ngủ giữa giường, cách giữa Hứa Chi Miểu và Tần Liệt xa như sông Ngân Hà.
Nằm giường rộng thênh thang, Tần Liệt âm thầm hối hận vì mua chiếc giường lớn thế , hôm nay nhường chỗ cho hai nhóc con.
Hai đứa nhỏ hiểu suy nghĩ của bố, Miên Miên thì thầm to nhỏ với trai: "Anh ơi, xa, nghĩ sẽ mua gì về nhỉ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-322-phien-ngoai-thanh-mua-nha.html.]
Tuấn T.ử suy nghĩ một chút, đang bên cạnh, tủm tỉm: "Mua nhà."
"..."
Hứa Chi Miểu dở dở kể chuyện với Phương Viên trong đám cưới. Nghe xong, Phương Viên đến mức suýt trôi lớp trang điểm:
"Chi Miểu, Tuấn T.ử mới bao nhiêu tuổi mà hiểu thế ! Danh hiệu Thánh Mua Nhà của em đúng là giấu cũng mà!"
Hứa Chi Miểu bất lực: “Cũng nhiều lắm mà...”
Phương Viên trợn tròn mắt: “Chỉ riêng ở Thượng Hải thôi ba căn , chỗ khác thì mỗi nơi hai căn, nếu nhờ Tần Liệt nhà em kiếm tiền, mà em dám mua như thế chứ! , tiệm của nhà giờ mở đến cái thứ năm ?”
“Là sáu.” Hứa Chi Miểu hừ hừ hai tiếng: “Trong đó hai cái còn vốn của chị với Hoàng Hữu Lương nữa đấy.”
Phương Viên soi gương chỉnh tóc, : “ thế, chị còn đang trông cậy nhà em kiếm nhiều tiền, chị chỉ việc hưởng thành quả thôi.”
Hứa Chi Miểu cài một chiếc trâm rực rỡ b.úi tóc của Phương Viên: “Chị với Hữu Lương cũng tích góp ít , chẳng chỗ nào định tiêu ?”
Phương Viên nghĩ ngợi, nắm lấy tay cô, đôi mắt sáng rực: “Mua nhà!”
Hứa Chi Miểu: “...”
Ngày hôm đám cưới, hai cô bạn “bỏ chồng bỏ con” thẳng tiến Bắc Kinh.
Hoàng Hữu Lương mặt đầy bất mãn, phàn nàn: “Anh Tần, thể quản vợ ? Em mới cưới vợ thôi mà vợ lôi vợ em chạy mất . Thế là chứ!”
Câu loằng ngoằng như một đoạn lưỡi líu.
Tần Liệt liếc : “Sao tự quản vợ ?”
Khó khăn lắm mới tống hai đứa nhóc cho cụ Diệp, chuẩn xong cả giấy tờ, chỉ mong cùng Miêu Miêu tận hưởng vài ngày thế giới hai . Kết quả, giờ thì vợ bỏ , còn ở đây cùng Hoàng Hữu Lương hai gã đàn ông mà chán.
Bực bội, Tần Liệt đá một phát m.ô.n.g chú rể mới tinh, đó lưng đặt vé tàu Bắc Kinh.
Hoàng Hữu Lương lồm cồm bò dậy, gọi to: “Anh Tần, em cũng , đợi em với!”
Hứa Chi Miểu và Phương Viên mỗi mua một căn tứ hợp viện, vui vẻ vô cùng. Hai cô đang uống nước ngọt, mãn nguyện ngắm thành quả thì hai ông chồng của túm gáy kéo về.
Sau khi cặp đôi mới cưới rời , Hứa Chi Miểu mới ý thức tình hình, cô ngoan ngoãn lên đùi Tần Liệt, dịu dàng hôn lên má : “Em cố tình bỏ . Đây là em mua nhà gấp thôi. Căn tứ hợp viện em mua cực , cũng cần sửa chữa nhiều. Lát nữa em đưa ...”
Chữ “xem” còn kịp thốt , Hứa Chi Miểu ông chồng giận dỗi đè xuống giường. Con sói con ngày nào giờ thành sói đầu đàn, đôi mắt đen láy như chứa cơn lốc cuốn cô sâu trong đó: “Miểu Miểu, xem nhà, .”
“...”
Cơn cuồng mua nhà của Hứa Chi Miểu trả giá “đắt đỏ.” vài năm , ông chồng nhà cô dứt khoát lấn sân kinh doanh bất động sản, mở thương hiệu “Duy Hứa Địa Ốc.” Khi thương hiệu ngày một phát triển và lớn mạnh, Hứa Chi Miểu còn tự mua nhà nữa. Thực tế, cô thật sự sở hữu nhà ở khắp nơi, từ Nam chí Bắc.
Hoàn truyện.