Hứa Chi Miểu khổ: "Là thẻ dự thi, chúng cháu mang đủ , bà yên tâm."
"Mang thì , mang thì . Đừng lo lắng quá, đỗ cũng ." Bà Diệp định an ủi, nhưng tự thấy sai, liền gõ bàn ba lẩm bẩm: "Xí, xí, xí, nhất định sẽ đỗ."
Bà Nguyễn bế hai đứa nhỏ qua tiễn. Miên Miên tròn trịa lao lòng , líu lô : "Mẹ ơi, thi 100 điểm nhé!"
Tuấn T.ử chịu kém: "200 điểm!"
Hứa Chi Miểu cạn lời: Con , chỉ cần 100 200 điểm nhé.
Tần Liệt ăn xong, thu dọn thứ, ôm hai đứa nhỏ thơm mỗi đứa một cái, Hứa Chi Miểu hôn lên má con, đó dẫn cô lên xe máy kéo điểm thi.
Chiếc xe máy kéo chở đầy những thí sinh mang theo kỳ vọng, như đang tiến về phía những giấc mơ.
Tại điểm thi, bốn trong nhóm chia thành hai phòng thi khác . Tần Liệt và Hoàng Hữu Lương thi khối tự nhiên, Hứa Chi Miểu và Phương Viên thi khối xã hội. Cả nhóm đều dự định thi thêm môn tiếng Anh.
Trước khi phòng thi, Hứa Chi Miểu nắm tay Tần Liệt, mỉm động viên: "Cố lên nhé."
Tần Liệt nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, nhẹ nhàng chạm má cô, giọng trầm ấm: "Miểu Miểu, em cũng cố lên."
Kỳ thi đại học khôi phục, các quy trình vẫn còn đơn giản. Thí sinh chỉ cần mang thẻ dự thi, tìm đúng chỗ trong phòng và yên lặng chờ đợi giờ thi bắt đầu.
Hứa Chi Miểu quan sát trong phòng thi, nhận độ tuổi thí sinh đa dạng: từ học sinh mới nghiệp cho đến những trung niên tóc điểm bạc.
Kỳ thi như ánh sáng soi rọi con đường tối tăm của những từng mất phương hướng, tất cả đều mang vẻ mặt nghiêm nghị, mong rằng kỳ thi sẽ là cơ hội đổi phận.
Tiếng chuông vang lên, giám thị bắt đầu phát đề. Kỳ thi đại học đầu tiên khi khôi phục chính thức bắt đầu.
Khối xã hội thi các môn Văn, Toán, Chính trị và Sử - Địa; trong khi khối tự nhiên hai môn cuối bằng Lý và Hóa.
Sau hai ngày thi căng thẳng, kỳ thi cũng kết thúc. Kết quả như thế nào định đoạt. Một thí sinh vui mừng, một than , nhưng cuối cùng tất cả đều lặng lẽ rời khỏi phòng thi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-317.html.]
Hoàng Hữu Lương mặt mày ủ rũ: "Anh phần văn cổ. Liệu đỗ đại học ? Phương Viên, nếu trượt, em nhất định chờ . Lần sẽ thi đến thành phố em học, khi còn học chung một trường."
Phương Viên căng thẳng hỏi: "Anh ? Còn các môn khác thì ?"
Hoàng Hữu Lương gãi đầu: "Cũng tạm, nhưng chắc lắm."
Nghĩ đến các môn khác, thấy chút hy vọng. Nếu nhờ Tần Liệt bảo Phương Viên giúp ôn thi từ sớm, thì với thời gian ôn tập ngắn ngủi như , chắc chắn cửa.
Hứa Chi Miểu an ủi: "Thi xong thì đừng nghĩ nhiều nữa, cứ chờ kết quả. Biết bất ngờ."
" , thi xong thì thôi nghĩ nữa." Phương Viên vốn định bàn với Hứa Chi Miểu về đáp án, nhưng liền từ bỏ ý định.
Hứa Chi Miểu và Tần Liệt định thăm Tiểu Tranh, tiện thể mang lương thực cho nhà họ, nên về cùng nhóm lớn trong thôn. Khi chuẩn , trời bắt đầu đổ tuyết.
Tần Liệt vốn dĩ đang nắm tay Hứa Chi Miểu, bàn tay to ấm áp truyền ấm ngừng khiến cô chẳng hề thấy lạnh.
Ra khỏi thành phố, bỗng dưng dừng bước. Hứa Chi Miểu ngạc nhiên hỏi: “Tần Liệt, thế?”
Tần Liệt lấy từ trong túi một chiếc mũ, khiến Hứa Chi Miểu giật lùi vài bước: “Em đội !”
Chiếc mũ kiểu Lôi Phong, hai bên phần che tai dài đến tận cằm, trông... thực sự là khó .
“Miêu Miêu, ngoan nào, tuyết càng lúc càng lớn, lát nữa em sẽ lạnh đó.” Tần Liệt kiên trì, chịu nhượng bộ.
Hứa Chi Miểu hết cách, đành để đội mũ cho .
Tần Liệt cúi , nhẹ nhàng dỗ dành như đang với trẻ con: “Đừng giận nhé, cõng em về nhà.”
“...Ừm!”
Hứa Chi Miểu gật đầu thật mạnh, dang tay nhảy về phía , Tần Liệt đỡ lấy một cách vững vàng. Giữa gió tuyết, họ như hòa một.