Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 312

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:59:38
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

nhóc con chẳng thèm để ý, chớp mắt hai cái, mặt nghịch tay .

"Thế . Hay là trực tiếp mở miệng thằng bé xem?" Đinh Cửu Phùng đề nghị.

Nguyễn Minh Hà suy nghĩ một chút, chỉ tay: "Ông thử ."

Tuấn T.ử tuy nhỏ nhưng , là một bé ngoan chính hiệu. nếu chọc giận nhóc, cả tuần cũng cho ai bế. Bà Nguyễn rơi cảnh .

Đinh Cửu Phùng nghĩ đến việc thể từ chối bế Tuấn T.ử trong quãng thời gian ngắn ngủi ở đây, vội từ chối: "Báo Quốc, cháu thử ."

Đinh Báo Quốc: "..."

lúc , Hứa Chi Miểu và Tần Liệt từ ngoài bước . Nghe kể câu chuyện, Hứa Chi Miểu rửa sạch tay, ôm Tuấn T.ử lòng, nhẹ nhàng áp trán má con, dịu dàng : "Tuấn Tử, 'A' một tiếng nào, xem con mọc răng ."

Đinh Báo Quốc lập tức tỏ vẻ tin: "Lúc nãy chúng cũng thử , ăn thua . Cứ trực tiếp mở miệng mà xem!"

kịp dứt câu, Tuấn T.ử ngoan ngoãn rúc lòng , khúc khích há miệng to.

Đinh Báo Quốc: "..." Mặt đau thật sự!

Mọi hào hứng , phát hiện đúng là Tuấn T.ử bắt đầu mọc răng. Hai chiếc răng cửa nhỏ xíu như hạt gạo đang nhú lên, trắng muốt, trông cực kỳ đáng yêu.

Miên Miên mọc răng, nhưng cũng còn lâu nữa.

Thẩm Phó Chi hân hoan khi chứng kiến sự phát triển nhỏ bé của cháu , mặt như tỏa ánh hào quang. Ông cùng Đinh Cửu Phùng mỗi ôm một đứa nhỏ ngoài dạo chơi, khoe với trong làng.

Hứa Chi Miểu hào hứng bước , ngay cả bóng lưng cũng toát lên vẻ vui mừng.

Nguyễn Minh Hà vui xúc động, lén lau khóe mắt, nắm lấy tay Hứa Chi Miểu, an ủi:

“Phó Chi giờ thứ để kỳ vọng, sức khỏe so với đây cũng lên nhiều. là chuyện , chuyện .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-312.html.]

Hứa Chi Miểu cũng cảm nhận rằng từ khi hai đứa nhỏ, tinh thần của Thẩm Phó Chi thực sự cải thiện rõ rệt.

Tần Liệt ôm eo cô, bàn tay vô thức siết c.h.ặ.t hơn một chút.

Sau khi hai đứa nhỏ bắt đầu mọc răng, những ngày bình yên của Hứa Chi Miểu xem như giảm một nửa. Bọn trẻ mọc răng khiến nướu ngứa ngáy, cứ hễ chạm thứ gì đó là cọ liên tục, cô đau đến mức nhăn cả mày.

Tần Liệt thấy vợ chịu nổi, chủ động hỏi Nguyễn Minh Hà. Từ đó, hai đứa nhỏ sớm chuyển sang ăn sữa bằng bình, điều cũng giúp việc cai sữa trở nên dễ dàng hơn.

Tần Liệt mừng mặt, nhân lúc giúp vợ, quên “hưởng lợi” ít từ cô.

Qua Tết, Thẩm Phó Chi và vội vàng trở tỉnh thành. Nguyễn Minh Hà vốn dĩ , nỡ xa cụ Diệp và những bạn ở đây, lo lắng cho hai đứa nhỏ.

Hứa Chi Miểu khuyên nhủ: “Bà Đinh, lâu về nhà, là về thăm . Không con trai và con dâu bà cũng nghỉ phép về ? Họ chắc chắn cũng gặp bà lắm.”

Nguyễn Minh Hà do dự một lúc, nghĩ rằng chẳng mấy chốc sẽ đây thôi, bèn ôm hôn Tuấn T.ử và Miên Miên hết đến khác, mấy hào hứng lên xe.

Ngày trời trong nắng ấm, chiếc xe từ xa đến nay rời khỏi thôn Trát Kỳ, lao về phía xa xôi.

Nhìn họ xa, Hứa Chi Miểu, Tần Liệt và cụ Diệp bế hai đứa trẻ trở về nhà.

Nhà bỗng chốc vắng vẻ hẳn, chỉ lớn, mà cả hai đứa nhỏ dường như cũng thấy quen. Miên Miên ấm ức vài tiếng, còn Tuấn T.ử thì liên tục đảo mắt quanh.

May mà chúng còn nhỏ, chỉ cần b.ú sữa ngủ là như quên hết thảy.

Buổi sáng, Hứa Chi Miểu hai đứa nhỏ đ.á.n.h thức. Cô ngáp dựa lòng Tần Liệt, tay cầm cuốn sách: “Mấy hộp đồ hộp với đồ khác, để hết lên xe cho họ ?”

Mấy vị trưởng bối về tỉnh thành, Hứa Chi Miểu chuẩn ít đồ. Họ nhận, cô tìm cách đ.á.n.h lạc hướng bảo Tần Liệt lén chất hết lên xe.

“Anh để hết , yên tâm .” Tần Liệt hôn lên đỉnh đầu cô, dịu dàng : “Hay là ngủ thêm chút nữa, dậy sách .”

 

Loading...