Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 309

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:59:35
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hứa Chi Miểu: "..."

Năm 1976, trận tuyết đầu tiên lặng lẽ rơi cuối năm. Tuyết bắt đầu từ tối, mãi đến rạng sáng mới ngừng.

Sáng hôm , khi Hứa Chi Miểu thức dậy, khung cảnh bên ngoài phủ đầy tuyết trắng.

Hai nhóc con mặc áo bông dày, bế hiên nhà ngắm tuyết, tò mò đáng yêu vô cùng.

Miên Miên với tay nghịch nghịch, còn rướn cổ thè lưỡi như lấy gì đó để nếm thử.

Nguyễn Minh Hà với ánh mắt tràn đầy yêu thương, kéo cổ áo cho cô bé, bảo vệ kỹ chiếc cổ bé nhỏ vốn thực sự tồn tại: "Con ngoan của chúng thèm ăn , đến tuyết cũng nếm thử."

Miên Miên thấy Hứa Chi Miểu tới, lập tức quên luôn tuyết, dang tay đòi bế.

Hứa Chi Miểu đưa tay ôm lấy con bé, Nguyễn Minh Hà bếp chuẩn bữa sáng.

Bà cụ Diệp lớp tuyết dày ngoài cửa, vẻ mặt lo lắng: "Tuyết lớn thế , đường sá , Tần Liệt còn về?"

Hứa Chi Miểu cũng liếc ngoài, lòng thoáng chút bồn chồn.

Sáng nay, Tần Liệt cử lên trấn việc, giờ lẽ về .

Miên Miên trong lòng cô hít hít cái mũi nhỏ, há miệng cọ cọ lên má mấy cái.

Cảm giác ẩm ướt Hứa Chi Miểu giật tỉnh táo , cô nhẹ chạm má phúng phính của con bé, mắng: "Đồ nhóc hư."

Sau bữa sáng, Tần Liệt cuối cùng cũng trở về.

Hứa Chi Miểu dọn cơm cho , hỏi: "Trên đường gặp chuyện gì ? Sao lâu ?"

Tần Liệt c.ắ.n hai miếng bánh bao, ngừng một chút đáp: "Lâm Phong gặp chuyện."

"Hắn ?"

"Hắn nợ tiền c.ờ b.ạ.c, trả nên đám đòi nợ đ.á.n.h gãy tay và chân. Dù nhóm đó bắt, nhưng vì Lâm Phong chữa trị kịp thời, chắc cả đời sẽ thành tàn tật."

Hứa Chi Miểu khẽ nhướng mi, tay vẫn tiếp tục bóc một quả trứng, bỏ bát của Tần Liệt: "Chỉ vì chuyện về trễ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-309.html.]

"Không ." Tần Liệt quả trứng cô bóc cho , hài lòng đáp: "Anh gặp bố của Phương Viên trấn, mất chút thời gian đưa họ đến nơi."

"Hả?" Hứa Chi Miểu khựng tay.

Phương Viên đó thư kể chuyện cô mai mối với Hoàng Hữu Lương cho bố , lẽ họ tới đây tính sổ?

Tần Liệt tách lòng trắng trứng , đút cho Hứa Chi Miểu, giọng điệu mang chút thích thú:

"Xem Hoàng Hữu Lương chuẩn chịu khổ ."

như dự đoán, khi bố Phương Viên đến, Hoàng Hữu Lương một thời gian khốn đốn.

Một ngày nọ, tìm đến nhà Tần Liệt, mặt đầy những vết bầm xanh tím, đáng thương buồn .

Tần Liệt đang ung dung ôm hai đứa trẻ, liếc , hỏi thản nhiên: "Bị bố Phương Viên đ.á.n.h ?"

"Ừ." Hoàng Hữu Lương cúi đầu ủ rũ: "Bố vợ tương lai của em chẳng nương tay chút nào, đ.á.n.h đau đến mấy ngày nay em ngủ ."

Hứa Chi Miểu vốn đang loay hoay đan len, nhưng kết quả vẫn lộn xộn, cô đành bỏ qua một bên, cố ý trêu: "Sao thế, bỏ cuộc ?"

Hoàng Hữu Lương bật dậy, nhưng động đến vết thương liền rít lên, ôm vết thương nghiêm túc đáp: "Sao thể! Em cưới con gái nhà , đau thế là gì."

Anh Tần Liệt đang ôm Miên Miên và hôn nhẹ lên má cô bé, bật bảo:

"Em thấy bố Phương Viên còn nhẹ đấy. Chờ đến lúc Miên Miên nhà lớn tìm đối tượng, chắc Tần sẽ đ.á.n.h gãy chân ."

Tần Liệt biểu cảm, bình thản đáp: " sẽ ."

Hoàng Hữu Lương nhếch mép nhạo, tự hùng hồn tuyên bố: "Người thế nào nhỉ, mài sắt thành kim, nước chảy đá mòn. Chỉ cần em kiên trì bỏ cuộc, nhất định sẽ cưới Phương Viên về vợ!"

Hắn tự thấy lời thật , tự hào cảm thán: "Vợ em đúng, sách thật sự lợi. Em tận hai câu thành ngữ!"

Tần Liệt mất kiên nhẫn, lạnh lùng bảo: "Cút ."

Buổi tối khi hai đứa nhỏ ngủ, Tần Liệt thường tranh thủ kéo vợ trong chăn để “ chuyện .”

Hứa Chi Miểu thở hổn hển, dùng đầu ngón tay đẩy nhẹ n.g.ự.c Tần Liệt để tạo chút cách, hỏi: “Khi Miên Miên bạn trai, thật sự sẽ đ.á.n.h gãy chân ?”

 

Loading...