"Được, sẽ đưa em ."
Hứa Chi Miểu sinh xong đổi nhiều, dáng vẫn thon gọn, mềm mại như . Chỉ một đổi duy nhất, chính là sự đẫy đà ở vùng n.g.ự.c.
Cô mềm nhũn trong vòng tay , cả nhỏ bé bao bọc. Tần Liệt khẽ siết vòng tay, thở trở nên trầm đục: "Miểu Miểu, cho xin chút 'lợi tức' ."
Hứa Chi Miểu: "..."
là cáo già lắm mưu nhiều kế! Cô bực bội, c.ắ.n nhẹ lên cằm một cái, khiến khẽ, nhưng tránh .
Nghe tin họ định ngoài, bà Nguyễn Minh Hà vui vẻ : "Đi chơi , bọn nhỏ cứ để đó cho bọn bà."
Bà Diệp cũng tươi , nựng Miên Miên bảo: " đấy, ngoài thư giãn , mua gì thì mua."
Hứa Chi Miểu khoác tay hai bà, ngoan ngoãn : "Vậy phiền hai bà . Chúng cháu sẽ cố về sớm."
"Không cần, hai đứa cứ chơi thoải mái. Bọn nhỏ ở nhà sữa bột, lo."
Hai vợ chồng dắt tay , đầu tiên thời gian dài cùng "xả " bằng cách đạp xe ngoài.
Nhìn bóng hai khuất xa, bà Diệp và bà Nguyễn Minh Hà liếc , trong mắt đều hiện lên vẻ hài lòng: "Hai đứa nó tình cảm thật đấy!"
Nhị Bá cũng nhận điều . vì cảm thán, ông ngạc nhiên hỏi: "Anh Tần, cằm gì mà như cái gì c.ắ.n ?"
Hứa Chi Miểu: "..."
Tần Liệt đầu, nén nụ : "Lỡ va đó thôi."
Nhị Bá: “...” Chẳng lẽ ngốc đến mức ?
Anh trái , cuối cùng vỗ trán một cái, nhận đúng là ngốc thật, hỏi mấy câu chẳng . Đàn ông vợ, đúng là khổ mà.
Nhị Bá lấy từ túi hai phong bao lì xì, nhanh ch.óng đổi chủ đề: “ đây phận cũng lúng túng, hai đứa nhỏ đầy tháng mà đến , coi như đây là chút lòng thành của .”
Hứa Chi Miểu vội vàng từ chối: “Trước đó Tần Liệt nhận một , còn nhận nữa, thế chúng thể lấy .”
Sau một hồi đẩy qua kéo , Nhị Bá : “Anh Tần, em gái, hưởng ít lợi từ hai . Hai năm nay kiếm nhiều tiền hơn cả mấy năm cộng . Nếu hai nhận, đây cũng thấy áy náy lắm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-307.html.]
“...”
Dùng chiêu thì còn cách nào từ chối nữa. Hứa Chi Miểu cũng khách sáo nữa, vui vẻ nhận hai đứa nhỏ.
Nhân tiện, cô : “Em định bán thêm vài lô lương thực nữa, Nhị Bá chuẩn nhé.”
Vì m.a.n.g t.h.a.i và sinh con, gian trữ hàng của cô gần như phủ bụi. Thời gian chờ đợi ai, giờ là lúc tiếp tục kiếm tiền.
Nhị Bá xong, ngoác tận mang tai: “Trời ơi, cần gì chuẩn , đảm bảo việc đều hảo.”
Lúc về, Nhị Bá đếm tiền trong tay đưa cho Hứa Chi Miểu: “Em gái, đây là tiền Tần bán đồ, cô giữ lấy.”
Anh , ở nhà Tần, em gái mới là quyết định.
Nhị Bá còn việc khác, vội rời .
Hứa Chi Miểu cầm xấp tiền dày cộm trong tay, ngẩn : “Nhân sâm mà cũng đắt thế ?”
Cô nghĩ cùng lắm bán ba trăm, năm trăm là nhiều, nhưng xấp tiền ít nhất cũng hai nghìn.
Tần Liệt biểu cảm ngơ ngác của cô chọc , xoa đầu cô một cái: “Nhân sâm rừng chỉ vài trăm, nhưng còn gặp linh chi và mấy loại thú rừng nữa, bán kha khá.”
Hứa Chi Miểu cất tiền chân thành cảm thán: “Anh may mắn thật.”
Những loại d.ư.ợ.c liệu đều là hàng quý hiếm.
Cô nghĩ ngợi một chút, : “ , nếu tìm những thứ , đừng vội bán, mang về cho em. Em cần dùng đến.”
Không liệu mấy thứ thể trồng trong gian của cô . Nếu , chắc chắn sẽ cực kỳ giá trị.
Ban đầu cô định phố dạo chơi một chút, nhưng bỗng dưng thêm một khoản tiền lớn, thế là cô chỉ mua vài thứ lặt vặt ở cửa hàng cung tiêu hào hứng kéo Tần Liệt về nhà.
“Em nhớ Tuấn T.ử và Miên Miên .”
Tần Liệt, vốn định tận hưởng thế giới hai với vợ: “...”