Hứa Chi Miểu ngạc nhiên, nhưng cũng thấy lạ.
Hoàng Hữu Lương đến tuổi lập gia đình, nhưng cứ trì hoãn mãi khiến nhà mắng ít . Còn Phương Viên vốn là dám yêu dám hận, chắc chắn suy nghĩ thấu đáo và sẵn sàng chịu trách nhiệm với quyết định của .
“Cậu quyết định thì gì để nữa. Chúc hai hạnh phúc nhé.”
Phương Viên ngại ngùng, nhưng má lúm đồng tiền má lộ rõ: “Cảm ơn lời chúc của .”
Tối, Tần Liệt tan về nhà. Anh bước đến hôn nhẹ lên Hứa Chi Miểu, quấn quýt với vợ một lúc hỏi: “Cục bột nhỏ và bé bông ?”
“Bà và đang trông chúng.”
Tần Liệt cũng chỉ hỏi , chẳng ý định dậy xem, mà khẽ tựa đầu tóc cô, hít lấy mùi hương dễ chịu.
Hứa Chi Miểu nhân cơ hội kể chuyện Phương Viên và Hoàng Hữu Lương, xong Tần Liệt bật khẽ: “Hèn gì dạo Hoàng Hữu Lương cứ toe toét, hóa cuối cùng cũng công nhận là yêu chính thức.
Tiến độ chậm chạp mà cũng dám khoe mặt , đúng là hết .”
Tần Liệt ôm cô vợ mềm mại thơm tho của , cô ríu rít bên tai, cảm thấy cuộc sống đơn giản mà hạnh phúc.
Khi đến chuyện Phùng Thanh, Tần Liệt như nhớ điều gì đó, lông mày thoáng nhíu lập tức giãn .
Hứa Chi Miểu hỏi: “Anh thế?”
Tần Liệt lắc đầu: “Không gì, chắc Lâm Phong gặp rắc rối .”
Trên đường về, thấy Lâm Phong một đám chuyên đòi nợ vây , đ.á.n.h cho thê t.h.ả.m như ch.ó c.h.ế.t.
Anh thở một , nhanh gạt cái tên đáng quan tâm đó khỏi đầu.
Lâm Phong sống c.h.ế.t, chẳng bận tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-306.html.]
Ở trong làng, chuyện của góa phụ Dịch náo loạn cả xóm, nhưng nhà Hứa Chi Miểu thì gần như tham gia bất kỳ cuộc cãi vã nào. Họ dành phần lớn thời gian ở nhà để chăm sóc hai đứa nhỏ, tránh xa ồn ào.
Bà Diệp và bà Nguyễn Minh Hà liên tục tìm cách bồi bổ cho Hứa Chi Miểu. Đàn gà trong nhà đẻ trứng thịt sạch, cộng thêm gà rừng do Tần Liệt săn và gà mua từ bên ngoài, Hứa Chi Miểu ước tính hơn chục con gà "hiến mạng" cho cô trong thời gian qua.
Khi cô ăn gà đến phát ngấy và với hai bà, họ lập tức đổi món, chuyển sang cá.
Hứa Chi Miểu: "..."
Nhờ uống nước suối linh tuyền cùng chế độ dinh dưỡng đầy đủ, hai đứa nhỏ bụ bẫm, khỏe mạnh như vẽ. Cánh tay mũm mĩm như những khúc củ sen, mặc yếm đỏ trông chẳng khác nào mấy đứa bé trong tranh Tết.
Mặc dù Hứa Chi Miểu chăm sóc chính, nhưng hai đứa nhỏ quấn cô. Ban ngày còn đỡ, nhưng cứ đến tối, khi ngủ, Miên Miên nhất quyết cô dỗ dành mới chịu ngủ. Tuấn T.ử thì ngoan hơn, , nhưng nếu ôm, bé cứ mở mắt chằm chằm, chịu nhắm .
Tần Liệt, tan , tắm rửa xong, chuẩn ôm vợ thơm tho một lát: "..."
Anh Hứa Chi Miểu hết dỗ đứa đến đứa , giọng chút khô khốc: "Miểu Miểu, khi nào mới cai sữa cho tụi nhỏ để chúng tự ngủ riêng?"
Hai đứa nhỏ mới hơn ba tháng tuổi: "?"
Hứa Chi Miểu suy nghĩ đáp: "Cai sữa thì ít nhất đợi đến một tuổi. lúc đó con vẫn còn bé, nỡ để chúng ngủ riêng ?"
Đôi mắt đen của Tần Liệt lóe lên một tia sáng. Thành thật mà , so với vợ , cảm thấy chia phòng với con là quá khó khăn.
Hứa Chi Miểu , lòng như gương sáng.
Cô cảm thấy khi con, cuộc sống của đổi quá nhiều. đó là vì Tần Liệt luôn đặt cô lên hàng đầu, yêu cô mới yêu con.
Nghĩ , cô leo lên giường, ngoan ngoãn rúc lòng . "Tần Liệt, ở nhà mãi em thấy chán quá. Mai là cuối tuần, thị trấn dạo một vòng , chỉ hai thôi."
Ý định của cô là nhân tiện ghé thăm Nhị Bá và Lan Quả luôn.
Lời đề nghị khiến Tần Liệt khó mà từ chối. Anh mỉm , cúi xuống hôn lên khóe mắt cô: