Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 303

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:59:29
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Phó Chi ở làng Trát Kỳ nửa tháng, nhưng vì công việc ở nhà máy thép bận rộn, ông đành rời kịp dự tiệc đầy tháng của các cháu.

Trước khi , và Tần Liệt khóa trong phòng chuyện lâu. Khi ngoài, cả hai đều trông nghiêm nghị, nhưng Hứa Chi Miểu tò mò. Cô nghĩ: Cha con nhà cũng vài “bí mật nhỏ” của riêng họ chứ.

Nguyễn Minh Hà cùng. Bà thật sự xem Hứa Chi Miểu và Tần Liệt như cháu ruột, yên tâm rời . Bà quyết định ở cho đến khi Tuấn T.ử và Miên Miên bắt đầu ăn dặm, tức là qua Tết.

Hứa Chi Miểu ngại ngùng: "Cháu sợ vì cháu mà ông Đinh ở nhà sẽ cô đơn."

Nguyễn Minh Hà, đang bế Tuấn Tử, xòa: "Không cần lo. Ông chẳng chịu yên bao giờ, mà ở nhà cũng chẳng mấy khi. Cùng lắm thì bảo ông về nhà ăn ké cơm mấy ông bạn già. nào, cục cưng của bà?"

Hứa Chi Miểu chỉ cạn lời.

Trong thời gian Hứa Chi Miểu ở cữ, Tần Liệt âm thầm đến bệnh viện phẫu thuật triệt sản. Chuyện cho ai .

Ngày đầy tháng của bọn trẻ, gia đình vốn định tổ chức linh đình, nhưng cả làng Tần Liệt sinh một cặp long phụng, nên nhiều mang theo quà như đường đỏ, đồ hộp đến để chia vui.

Tuấn T.ử và Miên Miên ngoan, trông trắng mịn, sợ lạ. Ai thấy cũng xuýt xoa khen gia đình thật phúc.

Khi về hết, Tần Liệt tiễn khách, bà cụ Diệp và Nguyễn Minh Hà lo dọn dẹp. Tuấn T.ử trong nôi, mở mắt xung quanh mà . Phương Viên thì ôm Miên Miên, vẻ mặt tràn đầy yêu thích.

Hứa Chi Miểu : "Bọn trẻ còn , dạy thế nào cũng vô ích mà."

Phương Viên chịu: "Không , chị để chúng quen với cách gọi . Sau , nhất định sẽ gọi chị là nuôi tiên!"

sang hai nhóc con, chậm rãi: "Hai cục cưng, gọi nào. Mẹ, nuôi."

Hứa Chi Miểu hết cách, đang định sân thì thấy Phùng Thanh đó.

Ánh mắt Phùng Thanh chạm cô, vội lảng . Hứa Chi Miểu hỏi: "Cô chuyện gì ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-303.html.]

Phùng Thanh bối rối lắc đầu, ngập ngừng: "... xem con của cô, ?"

Phương Viên với vẻ tin tưởng. Phùng Thanh lập tức giải thích: " ý gì khác, chỉ một chút thôi. Nếu cô thấy an , sẽ từ xa, chỉ một ."

Phùng Thanh trông như một nhánh cỏ khô giữa mùa thu, gầy guộc nhưng mất hết sức sống.

Hứa Chi Miểu suy nghĩ một lát, gọi bà cụ Diệp và Nguyễn Minh Hà sân, mới : "Được, nhưng đừng quá gần."

Nghe , Phùng Thanh mừng rỡ, chỉnh quần áo và tóc tai khi bước .

giữ cách an , ánh mắt dừng hai nhóc con, tràn ngập sự ngưỡng mộ và nỗi buồn khó tả.

Nhìn đôi môi nhỏ xinh mấp máy của hai đứa bé, trắng trẻo như viên kẹo sữa, Phùng Thanh vô thức đặt tay lên bụng . Nước mắt chợt rơi.

Nếu những chuyện xảy , lẽ giờ đây cô cũng một đứa con.

Phùng Thanh vội vã lưng bước . Trước khi khỏi sân, cô dừng , đầu mà hỏi: "Nếu xin cô, cô sẵn lòng giúp ?"

Hứa Chi Miểu bóng cô ánh chiều tà, đáp: "Người thể giúp cô chỉ chính cô mà thôi."

Những gì dẫn Phùng Thanh đến ngày hôm nay gì khác ngoài sự tự ti, tính kiêu ngạo đúng lúc, sự do dự khi cần quyết đoán, và thiếu một chút dũng khí. Nếu cô tự đổi, chẳng ai thể cứu .

Phùng Thanh bước . Bà cụ Diệp và Nguyễn Minh Hà cũng bế hai đứa bé ru ngủ.

Phương Viên nháy mắt một cái, thì thầm: "Phùng Thanh hôm nay trông tội nghiệp thật."

Hứa Chi Miểu gì, thực Phùng Thanh cũng đến mức xa, nhưng cô lâm cảnh , một phần vì dại dột, một phần vì từng nghĩ đến việc tự lên, nên cách nào giải quyết.

 

Loading...