Bà đoán rằng lúc ai xung quanh, chỉ cần lấy hộp sữa thì ai về cũng chỉ uống mất, mà đòi ?
Hứa Chi Miểu nghiêng , che chắn cho hai đứa trẻ. Cô do dự liệu nên nhượng bộ để tránh ầm lên, vì nếu bà nổi điên, cô sợ thể bảo vệ hai con .
lúc , một bóng lướt qua rèm cửa, bàn tay đang vươn của phụ nữ trung niên một bàn tay đàn ông nắm c.h.ặ.t, siết mạnh.
Tần Liệt xuất hiện, cổ tay đầy sức mạnh, đẩy mạnh bà về . Người phụ nữ trung niên ngã nhào xuống đất, đau đến mức rên rỉ ngừng.
Đôi mắt đen của Tần Liệt ánh lên cơn giận dữ, giọng lạnh băng: “Cút.”
Người phụ nữ trung niên Tần Liệt đẩy ngã xuống đất. Tưởng rằng chỉ là lạnh lùng, ai ngờ tay dứt khoát như , để chút thể diện nào. Bà lập tức gào lên như ai g.i.ế.c: "Trời ơi, mạng khổ quá! Mọi mau tới xem, trong một nhà mà đàn ông ức h.i.ế.p phụ nữ như ! Còn thiên lý đây!"
Tiếng gào như lợn chọc tiết chẳng Tần Liệt, đang bận chăm sóc Hứa Chi Miểu, bận tâm. khiến bà Diệp xách ấm nước sôi trở về hành lang giật .
Nghe xong chuyện gì xảy , bà Diệp liền đặt mạnh ấm nước xuống đất, đóng sầm cửa phòng.
Người phụ nữ thấy thế liền co rúm, sợ hãi lùi về : "Bà... bà định gì? Đừng tưởng đông là thể ăn h.i.ế.p khác!"
Dù bà Diệp ngoài 60, nhưng phụ nữ lỏm ít chuyện về bà: một nông dân mạnh mẽ, cứng cỏi. Nếu đ.á.n.h , bà chắc chắn đối thủ.
Bà Diệp chẳng buồn phí lời, lập tức giáng vài cái tát mặt bà . Chưa đủ, bà còn túm tóc phụ nữ và liên tiếp đ.á.n.h thẳng miệng, khiến bà chỉ còn rống lên t.h.ả.m thiết, chút sức phản kháng.
Vừa đ.á.n.h, bà Diệp c.h.ử.i: "Ăn lắm, cái bàn tính của bà đ.á.n.h mặt đấy. Đồ hổ, dám ăn h.i.ế.p cháu dâu , hôm nay đ.á.n.h c.h.ế.t bà thì uổng công sống!"
Người phụ nữ giường bên cạnh thường xuyên chồng ăn h.i.ế.p, nay thấy kẻ thường áp bức đòn đau, ngoài mặt khuyên can vài câu lấy lệ, nhưng trong lòng vui sướng như mở hội.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-301.html.]
Tần Liệt và Hứa Chi Miểu bà Diệp hiểu chuyện, cũng xen . Đến khi hai đứa nhỏ đ.á.n.h thức oe oe, bà Diệp mới chịu dừng tay.
Người phụ nữ trung niên vốn định lớn chuyện, nhưng vì bản lòng ai, chẳng ai chịu bênh vực, đành ôm mặt xám xịt chui về tấm rèm.
Bà lầm bầm: "Một lũ nhà quê, dùng cách gì mà kiếm sữa bột xịn như thế! Chờ xem, nếu bắt nhược điểm của chúng, nhất định báo cảnh sát cho chúng tù!"
bà tìm nhược điểm nào thì một phen kinh ngạc: Ngày họ xuất viện, đến đón là xe của quân đội!
Tháng Tám, trời nóng như cái lò.
Hứa Chi Miểu mặc áo dài quần dài theo yêu cầu của hai bà lớn trong nhà, cả kín mít, chỉ còn chừa đôi mắt.
Tần Liệt lo cô nóng, bế cô lên. Cô lườm một cái: "Em đỡ nhiều , vài bước cũng . Ở bệnh viện bao nhiêu , chú ý chút ."
Hai đứa nhỏ đặt trong những chiếc giỏ tre chuẩn sẵn, ngoan ngoãn ngủ say.
Thẩm Phó Chi từ xe bước xuống, khuôn mặt chút dấu hiệu mệt mỏi hành trình dài. Ông Hứa Chi Miểu, gì đó nhưng cuối cùng chỉ : "Con ngoan, vất vả cho con ."
Đi cùng còn Đinh Cửu Phùng và ông Vương. Về đến nhà, hai ông già chăm chú hai đứa nhỏ trong giỏ, đến nỗi dám thở mạnh.
Đinh Cửu Phùng huých ông Vương: "Ông Vương , chắt trai chắt gái nhà ông Thẩm nhỏ xíu thế , còn chẳng dám thở mạnh."
Ông Vương lườm ông : "Ông hỏi , chắc?"
Đinh Cửu Phùng lúng túng: "..." bác sĩ sản khoa !