Như cảm nhận thở của cô, hai đứa nhỏ cố gắng mở mắt, bàn tay nhỏ xíu cử động, đưa như chạm cô.
Tần Liệt đỡ cô dậy một cách cẩn thận. Hứa Chi Miểu từ từ đưa tay , hai đứa nhỏ cố gắng nắm lấy một đốt ngón tay của cô.
Cảm giác nhẹ nhàng, mềm mại đó, cùng với chút lực yếu ớt từ bàn tay bé xíu khiến mắt cô bất giác cay cay, trái tim như tan chảy.
Đây là con của cô và Tần Liệt, những đứa trẻ sẽ lớn lên, ôm lấy chân họ mà gọi "bố, ."
“Chúng đang chào em kìa.” Hứa Chi Miểu cảm thấy kỳ diệu vô cùng, môi nở nụ rạng rỡ kiềm chế .
“Dễ thương quá mất.”
Cứ như mới thoáng chút chê bai lúc nãy là cô .
Hứa Chi Miểu thử bế con, nhưng ngay lập tức ba tiếng đồng thanh ngăn : “Không .”
Tần Liệt chăm chú cô, dịu dàng : “Bác sĩ bảo cơ thể em còn yếu, cần nghỉ ngơi. Đợi khi nào em khỏe hơn hãy bế chúng.”
“Vậy cũng .” Hứa Chi Miểu ngoan ngoãn lời.
Hai đứa trẻ ngủ tiếp. Bà cụ Diệp đặt trai chiếc giường nhỏ thanh chắn, còn Nguyễn Minh Hà cũng đặt cô em gái cạnh. Giao cho vợ chồng Tần Liệt, hai bà ngoài lấy nước chuẩn bữa ăn.
Trong gian nhỏ bé chỉ còn Hứa Chi Miểu và Tần Liệt, cô đang bên mép giường, đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay.
“Tần Liệt, chúng con .”
Tần Liệt mím c.h.ặ.t môi, cúi xuống đặt một nụ hôn lên trán cô. Cổ họng nghẹn ngào, yết hầu khẽ chuyển động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-299.html.]
“Ừm. Cảm ơn em, Miểu Miểu.” Gia đình bốn của chúng , giờ trọn vẹn và viên mãn.
Cặp song sinh hiện giờ lớn hơn một chút, cả hai đều ngoan, nhưng tính cách bắt đầu thể hiện sự khác biệt rõ ràng.
Cậu là một đứa trẻ cực kỳ yên tĩnh. Trừ khi đang ngủ, còn dù thức cũng bao giờ ầm ĩ. Vì em gái mỗi đói tè đều sẽ , nên khi chăm sóc, cũng "tiện" luôn để mắt tới. Thành , ít khi , thậm chí lớn trêu đùa cũng chỉ thấy đôi mắt đảo qua, ít biểu lộ cảm xúc.
Còn cô em thì khác hẳn, cực kỳ tò mò về thế giới xung quanh. Tay chân cô nhúc nhích ngừng, và khi nhu cầu thì sẽ toáng lên để "đòi hỏi". Những lúc khác, cô chỉ mút mát cái miệng nhỏ xinh, khiến ai cũng thấy mềm lòng.
Giống như lời bà Nguyễn Minh Hà từng , chỉ "bắt nạt" em gái trong bụng mà khi sinh cũng luôn nhường nhịn em. Hiện giờ, điều đó thể hiện rõ nhất qua việc bao giờ tranh sữa với em.
Ngày đầu, cả hai bé đều cho uống sữa bột. Đến ngày thứ hai sinh, Hứa Chi Miểu bắt đầu cho b.ú .
Nhờ thể trạng , chăm sóc kỹ càng trong t.h.a.i kỳ, thêm nước linh tuyền hỗ trợ, cô hề gặp vấn đề gì với việc xuống sữa.
Dù , cô thể cho hai bé b.ú cùng lúc, nên cho từng đứa một. Ban đầu, cô luôn ưu tiên em gái . nghĩ rằng như thế vẻ bất công với , cô bắt đầu luân phiên thứ tự.
Tuy nhiên, cô nhận một điều bất ngờ: mỗi khi đến lượt b.ú mà thấy tiếng của em gái, ngừng b.ú, nhường luôn cho em. Hứa Chi Miểu thử vài , cuối cùng khẳng định bé thật sự nhường nhịn.
Cô chia sẻ phát hiện với Tần Liệt. Anh liếc con trai một cái, trong lòng thầm nghĩ: “Coi như điều.”
Cụ bà Diệp và bà Nguyễn Minh Hà thấy Hứa Chi Miểu sinh hai đứa bé chịu nhiều vất vả, nên ngày nào cũng tìm cách bồi bổ cho cô.
Cụ bà Diệp mang một bát canh gà nóng hổi, mở hộp : “Chi Miểu, phụ nữ sinh con là chuyện lớn. Nếu thấy thoải mái chỗ nào, nhất định giấu. Con quan trọng hơn, rõ ?”
Bà Nguyễn Minh Hà tiếp lời: “Ban đêm nếu thấy cho b.ú mệt quá thì cứ dùng sữa bột. Pha trộn cũng , thoải mái nhất cho con.”