Hứa Chi Miểu vẫn dùng lý do cũ để giải thích: "Nhờ tay nghề của bà nên bạn bè cháu thích. Nếu cháu tự thì chắc chẳng ai thèm nhận."
Cụ Diệp dặn dò: "Số tiền bà kiếm nhớ giữ kín, đừng để trong nhà . Tiền trong tay mới an , gì cũng tự tin hơn."
Ngô Tú Anh gật đầu: " mà. chỉ là tiền vay từ bà để Tiểu Thúy học, trả."
Nhờ tiền trong tay, nét mặt Ngô Tú Anh rạng rỡ hơn, trông trẻ trung hơn hẳn.
Bà vui vẻ kể: "Gần đây bà mối giới thiệu cho Phúc Mãn một cô gái, gia đình đàng hoàng. Nếu thành, cũng yên tâm phần nào."
Vì cho Phúc Mãn lấy tiền sính lễ của Tiểu Thúy, giận dỗi, thường xuyên tỏ thái độ. giờ tin vui, chuyện vẻ êm xuôi hơn.
Cả ba chuyện một lát, Hứa Chi Miểu lấy thêm một vải đưa cho Ngô Tú Anh: "Bà Ngô, cháu mấy tấm vải đây, bà giúp cháu may thêm vài bộ nữa nhé. Kích cỡ vẫn như , tiền cháu sẽ trả ."
Ngô Tú Anh vui vẻ nhận lời, cầm vải về cùng bà cụ Diệp khi trời tối hẳn.
Khi họ , Tần Liệt từ bếp bưng một chậu nước nóng . Anh dịu dàng gọi: "Miểu Miểu, đây rửa mặt ."
Hứa Chi Miểu đầu : "Ồ."
Cô luôn cảm thấy hình như quên mất điều gì đó, suy nghĩ mãi mà nhớ .
"Tần Liệt, em cảm thấy hình như quên mất chuyện gì đó liên quan đến bà Ngô, nhưng nghĩ mãi vẫn . Anh xem, m.a.n.g t.h.a.i đầu óc em chậm ?"
Tần Liệt: "..."
"Quên gì thì cứ từ từ nghĩ, cần vội." Tần Liệt giúp cô cởi áo, đưa cô bồn tắm, bản cũng rời .
Dạo gần đây, cơ thể Hứa Chi Miểu ngày càng nặng nề hơn, mặc dù cô ngại để Tần Liệt giúp tắm, nhưng vì sợ cô gặp bất tiện, luôn ở bên cạnh, và Hứa Chi Miểu cũng quen với điều đó.
Cô khum một vốc nước, thở dài: "Nghĩ ."
"Vậy thì cứ để đó, lẽ mai em sẽ nhớ thôi." Tần Liệt an ủi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-293.html.]
"Được thôi." Hứa Chi Miểu lập tức chấp nhận.
Tắm xong, cô leo lên giường, định ngủ thì bụng réo lên "ùng ục". Cô nhăn mặt: "Tần Liệt, em đói."
Trước đây cô ăn vô, còn bây giờ thì bao giờ cảm thấy đủ, thậm chí đôi khi nửa đêm đói bụng tỉnh dậy, gì ăn còn . Mang t.h.a.i đúng là kỳ lạ.
Tần Liệt đổ nước xong, thì vuốt nhẹ mặt cô: "Để nấu cho em bát mì, Miểu Miểu, đợi chút nhé."
Anh pha một ly sữa bột để cô tạm lót , nhanh ch.óng bếp.
Hứa Chi Miểu cẩn thận cầm bát sữa, : "Em với ."
Trong bếp, lò lửa vẫn còn chút than hồng. Tần Liệt lấy thêm vài cành củi khô, bao lâu, ngọn lửa bừng sáng, ánh sáng ấm áp hắt lên khuôn mặt .
Tay nghề nấu nướng của Tần Liệt ngày càng , chỉ nhanh mà còn ngon.
Nhìn bát mì trứng mặt, Hứa Chi Miểu nuốt nước bọt: "Tần Liệt, thật tuyệt."
Cô cúi đầu ăn ngấu nghiến, đôi mi dài rủ xuống, đổ bóng nhẹ lên gò má trắng nõn. Dù bụng cô to lên thấy rõ, nhưng các phần khác vẫn thanh mảnh như .
Tần Liệt cô ăn, lòng tràn ngập yêu thương và mãn nguyện, đau lòng ấm áp. Anh nhẹ nhàng vén tóc cô tai: "Ăn từ từ thôi."
Hứa Chi Miểu đang ăn thì chợt nhớ điều gì, : "Em quên gì ! Là thịt, em quên đưa thịt cho bà Ngô."
Cô gắp một miếng mì to, nhai : "Thôi, đưa thịt cho bà và Tiểu Thúy cũng chắc hai họ ăn. Chi bằng đổi tiền đưa cho bà thì hơn."
Ở một nơi khác, bà cụ Diệp và Ngô Tú Anh đang chuyện đường.
Bà cụ Diệp bảo: "Tú Anh, bà may vá, nếu cảm thấy chịu thì nghỉ một lát , sức khỏe quan trọng hơn."
Ngô Tú Anh đáp: "Bà Diệp , bà còn . Được may quần áo là vui , chẳng gì mà chịu . Hồi , trong tay một xu, ngày tháng chẳng gì để trông mong. Giờ ngày nào cũng vui vẻ, dù mệt mấy cũng thấy đáng."