Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:20:55
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Kể từ hôm nay, cô thường xuyên lấy đồ từ gian để chăm sóc chu đáo cho tất cả .

Trong lúc đang cân nhắc nên chọn thứ gì để bỏ giỏ, một luồng ánh sáng xanh nhạt lấp lánh ở mép kệ hàng trong gian bất ngờ thu hút sự chú ý của cô.

Ánh sáng yếu ớt, chỉ thỉnh thoảng mới lóe lên một . Cô tò mò bước tới, nhận rằng đây từng bắt gặp nó. Tất nhiên, cũng khả năng là nó luôn tồn tại, chỉ là cô bỏ qua.

Cẩn thận quan sát kỹ hơn, cô nhận thấy ánh sáng xanh nhạt đó chính là mấy ký tự nhỏ đang phát sáng: "Mức độ mật 30%", theo là một từ tiếng Anh mà cô hiểu rõ: "Restore".

Cái là cái gì ?

Cô đặt chiếc giỏ xuống, mang theo sự hoài nghi, một vòng quanh bộ trang viên. Không ngờ rằng chỉ kệ hàng siêu thị, mà ngay cả ở tủ lạnh trong bếp lẫn những góc khuất của cây ăn quả ngoài vườn cũng xuất hiện những dấu hiệu tương tự.

Rốt cuộc những con mang ý nghĩa gì?

Nếu vật phẩm trong gian những con , liệu chúng đổi ? Nếu , chúng sẽ tăng lên giảm xuống? Điều gì sẽ xảy nếu giá trị đạt đến ngưỡng 100%? Và nếu nó tụt về mức 0% thì ? Liệu đây là một tính năng tiềm ẩn khám phá của gian ?

Hứa Chi Miểu suy nghĩ mãi mà vẫn thể lý giải. Trước khi sự đổi cụ thể nào diễn , cô đành chờ đợi. Còn từ tiếng Anh , lẽ cô nên tìm cách hỏi khác, sẽ thu thập manh mối hữu ích nào đó.

Sau khi lấy đủ lượng thực phẩm và hoa quả cần thiết, đồng thời đổ đầy vài bình nước suối linh tuyền, cô rời khỏi gian riêng tư.

Tần Liệt trở thửa ruộng, đặt chân xuống con mương thấy Hoàng Hữu Lương xách theo đôi cuốc tiến gần. Anh đưa một chiếc cho Tần Liệt buông lời trêu chọc: “Sao vội vàng về thế? Có mỹ nhân tựa tiên nữ ở nhà, chẳng lẽ nán thêm chút thời gian để ân ái ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-29.html.]

“Việc của thì lo liệu ,” Tần Liệt chẳng buồn liếc mắt, cúi đầu, dồn hết sức lực ấn mạnh lưỡi cuốc xuống lớp đất cứng.

Hoàng Hữu Lương bỏ sót nụ nhạt thoáng qua nơi khóe môi Tần Liệt, bĩu môi, cũng bắt đầu xới đất cách đó xa, lẩm bẩm: “Được , , chỉ phu thê nhà là tâm đầu ý hợp nhất, hài lòng ?”

Tuy nhiên, trong lòng Hoàng Hữu Lương vẫn dấy lên sự khó hiểu. Trước đây, đều đồn rằng Hứa Chi Miểu chẳng mấy khi đoái hoài đến Tần Liệt, thái độ vô cùng lãnh đạm. Ấy thế mà mấy ngày nay, cảnh tượng khác biệt: họ đường hoàng nắm tay giữa đường làng, tình cảm nồng thắm như thể mật ngọt rót đầy.

Hoàng Hữu Lương nhún vai phóng khoáng, còn gì để bàn tán, liền kiếm chuyện hàn huyên: “Chị dâu vẻ yếu đuối nhưng gan thật đấy. Ai cũng kể lúc gặp chuyện, chị dám dẫn bà cụ đòi phân chia tài sản. Thậm chí còn mặt Đội trưởng rằng, nếu trở về, hai sẽ sống bên , còn nếu thực sự còn, chị sẽ giữ trọn tấm lòng son cả đời. Nói xem, bao giờ em mới tìm một cô gái kiên định với đến đây?”

Nghĩ đến đây, lòng Hoàng Hữu Lương chỉ cảm thấy xót xa mà còn dâng lên cả sự đố kỵ. Gã Tần Liệt kiếp hẳn tu dưỡng công đức ngàn đời mới hưởng phúc phận như thế!

Nhìn Tần Liệt đang miệt mài việc bên cạnh, Hoàng Hữu Lương chợt giác ngộ. Tần Liệt thực sự trân trọng , cưới vợ về cho xuống đồng ruộng, dù đường xa cũng nhất định đưa về tận cửa. Chuyện e là thể , thở dài, lắc đầu lẩm nhẩm tự nhủ.

“Thật sự cô những lời đó ?” Tần Liệt chợt dừng tay, lên tiếng hỏi.

Kể từ khi trở về, láng giềng kể lể vài chi tiết về vụ phân chia gia sản, nhưng những lời lẽ cụ thể như thế thì đây là đầu tiên . Nỗi buồn man mác trong lòng dần dần lấn át niềm vui sướng ban đầu.

Anh cảm nhận rõ ràng rằng thái độ của Hứa Chi Miểu đối với chuyển biến rõ rệt. Cô bắt đầu quan tâm , đôi lúc còn những hành động nũng nịu. Anh thậm chí nắm tay cô, và còn đủ can đảm hôn cô mà cô hề tỏ giận dữ.

thực sự mong chung sống hòa thuận với . Nếu là đây, khi những lời , chắc chắn sẽ vui mừng đến mức gì. trong tình cảnh hiện tại, điều duy nhất nghĩ đến là những nỗi tủi và khổ đau mà cô gánh chịu trong những ngày vắng mặt.

 

Loading...