Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 289

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:59:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Cụ bà Diệp trừng mắt lườm: “Bớt những lời như thế . Con trai, con gái gì cũng cả. Với , cần bà lo , vợ Tần Liệt t.h.a.i , mà còn là t.h.a.i đôi.”

Người cụ bà chặn họng, sắc mặt lập tức khó coi.

Những khác ý đồ gì, vội chúc mừng: “Ôi, t.h.a.i đôi ? Hiếm lắm đấy! Chúc mừng bà nhé, đúng là phúc.”

bảo, dù gầy nhưng trông vợ Tần Liệt khỏe, đúng là sai mà.”

thế. Chi Miểu phúc hậu, chỉ giúp nhà chồng ăn nên mà còn mang đến nhiều may mắn nữa.”

Đầu tiên là Tần Liệt ăn lương nhà nước, đó ông bố là giám đốc nhà máy, giờ thì m.a.n.g t.h.a.i đôi. Ai cũng ghen tị.

Hứa Chi Miểu khen ngợi đến mức đỏ bừng mặt, nhưng cụ bà Diệp thì mãn nguyện, nắm tay cô nhận hết lời chúc mừng.

lúc đó, xe bò của làng chở từ về tới.

Một phụ nữ trong nhóm nhận Phùng Thanh xe, đẩy bạn , thì thầm: “Về ? Không chứ?”

Thực , trong lòng ai cũng chuyện hôm qua Phùng Thanh chảy m.á.u nhiều như , thể . từ viện về nhanh thế?

Dư Phương, phụ trách phụ nữ trong làng, Lâm Phong với vẻ mặt khó chịu xuống xe.

Đợi xe bò xa, bà mới tức giận : “Đứa nhỏ mất . Bác sĩ bảo cần viện một tuần, nhưng Lâm Phong nhất quyết chịu tốn tiền, cũng đội sản xuất ứng công điểm, cứ thế kéo vợ về.”

“Thật ? Lâm Phong đúng là độc ác. Đó là vợ con mà cũng lo.”

“Chậc chậc, hồi chính loạn để cưới Phùng Thanh, ai mà nghĩ yêu cô nhiều, giờ xem chắc chắn chuyện gì mờ ám ở đây.”

Niếp Nhị Muội trong đầu nảy một ý nghĩ táo bạo, nhưng dám , chỉ lẩm bẩm: “ nghi đứa nhỏ chắc là con của Lâm Phong.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-289.html.]

Dư Phương trừng mắt : “Niếp Nhị Muội, khổ sở như , lời t.ử tế cho ?”

Hứa Chi Miểu xe bò xa dần, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ.

Vừa nãy, Phùng Thanh từ đầu đến cuối hề mở mắt, nhưng con ngươi chuyển động vài , rõ ràng là vẫn tỉnh táo. Không liệu cô từng hối hận .

Buổi chiều, Phương Viên đến tìm Hứa Chi Miểu, cũng nhắc đến chuyện . Cô thở dài:

“Tuy chị thích Phùng Thanh, nhưng giờ thê t.h.ả.m như , cũng thấy tội nghiệp.”

Hứa Chi Miểu lật mặt chiếc áo lên phơi, : “Sao, chị bắt đầu đồng cảm với cô ?”

Phương Viên c.ắ.n môi: “Một chút thôi. mà, đáng thương ắt chỗ đáng trách. Phùng Thanh là kiểu chuyên bắt nạt kẻ yếu, dựa dẫm khác để sống. hễ ai đối xử với cô một chút, cô đằng chân lân đằng đầu, tìm cách hãm hại . Người như , trừ khi đổi từ trong ngoài, nếu thì cả đời cũng chẳng sống khá lên .”

Hứa Chi Miểu bình luận gì. Lúc , ai cũng thấy Phùng Thanh dựa việc nắm thóp Lâm Phong mà vênh váo, coi thường khác. Bây giờ, coi thường chính là cô .

Phương Viên ngoài, hạ giọng : “Chi Miểu, em , hình như Phùng Thanh sẩy t.h.a.i hỏng cả , thể sinh con nữa.”

Tay Hứa Chi Miểu khựng : “Chị ai ?”

“Trong nhóm thanh niên tri thức hôm nay ở bệnh viện, bảo là Phùng Thanh nhận tin thét đến mức cả tầng bệnh viện đều thấy.” Phương Viên lộ vẻ đành lòng, thêm: “Mọi ở viện thanh niên cũng nghĩ đến tình đồng hương nên định mua ít đồ đến thăm cô . Chị còn một ít đường và đồ hộp, chắc sẽ tự một chuyến.”

Hứa Chi Miểu nghĩ ngợi một lát, : “Để em với chị.”

Cô chuẩn hai cân táo và một hộp bánh quy nhỏ, khóa cổng sân cùng Phương Viên đến nhà Lâm Phong.

Sân nhà họ Lâm trống trơn, hai gọi vài tiếng thì từ trong nhà bước . Không hề chào hỏi, đó thẳng ngoài, giống như đang trốn tránh điều gì đó kinh khủng.

 

Loading...