Nghe ở thành phố lớn bác sĩ chữa bệnh . Hắn nghĩ cách kiếm nhiều tiền hơn, tìm bác sĩ chữa cho .
Lâm Phong cứ thế bước , vô thức khỏi làng. Sau bụi cỏ, Trùng Thối – kẻ nổi tiếng lêu lổng, đang nướng cá ăn.
Nhà Trùng Thối nghèo xác xơ, lấy cá ăn? Chắc chắn là trộm từ làng nào đó.
Lâm Phong nuốt nước bọt, thấy thì chia phần. trong lòng chút thấp thỏm, chân run run khiến mấy đồng lẻ trong túi rơi xuống đất.
Trùng Thối đảo mắt: “Anh Phong, qua đây ăn cá .”
Hắn khoác vai Lâm Phong, hào phóng bẻ hơn nửa con cá đưa qua: “Anh Phong, một cách kiếm tiền nhanh, ?”
Lâm Phong ngớ , tuy chút nghi ngờ, nhưng vẫn nhịn ghé tai .
Nghe xong, liên tục xua tay: “Không , . đ.á.n.h bài, chắc chắn .”
Trùng Thối vỗ n.g.ự.c: “Sợ gì, đ.á.n.h cũng . Chúng chơi gian chút bàn bài, sợ gì kiếm tiền?”
Hắn liên tục ba hoa, Lâm Phong đến mức mặt đỏ bừng vì kích động.
“Được, cùng .” Không chỉ cần vốn thôi ? Cứ để Phùng Thanh kiếm cho !
Sau đợt rét nàng Bân, mùa xuân bắt đầu rộn ràng với công việc đồng áng.
Tần Liệt trở việc ở nhà máy nông cơ, nhưng yên tâm để Hứa Chi Miểu ở nhà một . Đứng trong sân, tỏ vẻ dặn dò thêm vài tiếng nữa.
Cụ bà Diệp chịu nổi, trợn mắt quát: “Nhà đây, lẽ chăm vợ ? Mau đến nhà máy việc kiếm tiền !”
Hứa Chi Miểu cũng : “Em yếu đuối thế , yên tâm.”
Cô hiểu vì Tần Liệt lo lắng đến . Lần khám, họ phát hiện trong bụng cô một, mà là hai đứa trẻ.
Mang t.h.a.i vốn vất vả, mà t.h.a.i đôi càng khó khăn hơn, nguy cơ sinh non cao. Tần Liệt chỉ giữ cô bên lúc nơi, như buộc thắt lưng để tiện trông nom.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-283.html.]
Hứa Chi Miểu cảm thấy phiền toái gì. Hai đứa nhỏ trong bụng ngoan, ngoài việc đôi lúc cô buồn nôn khi ngửi một mùi, còn ăn ngon, ngủ , gặp vấn đề gì đáng kể.
Tần Liệt thấy cả cụ bà và Hứa Chi Miểu đều kiên quyết, đành miễn cưỡng lên xe đạp, đầu ba bốn .
Đã hơn bốn tháng, bụng của Hứa Chi Miểu bắt đầu lộ rõ. Mùa xuân trời ấm lên, cô mặc một chiếc áo len mềm, trong sân cho hai con gà con mà cụ bà Diệp mới bắt về ăn.
Hai chú gà con lông vàng mượt, kêu chiêm chiếp ngừng, gan đến mức sợ gì.
Tro Bếp sấp đất, một chú gà con nhảy lên, leo qua miệng đen xì của nó, cuối cùng đậu lên đầu nó như thể khoe mẽ.
Tro Bếp: “...”
Hứa Chi Miểu vẻ mặt bất lực của con ch.ó lớn và sự ngông nghênh của chú gà con, nhịn bật .
Cô sang gọi cụ bà Diệp, đang lựa giống khoai tây: “Bà ơi, Tro Bếp hiền thế, đến cả gà con leo lên đầu nó cũng phản ứng?”
Cụ bà Diệp ngước lên , cũng bật : “Tro Bếp là giống ch.ó , khi nào cần hung dữ, còn với nhà thì ngoan, thông minh lắm.”
Tro Bếp như hiểu khen, dám động đậy, mắt đảo qua đảo , hãnh diện buồn , khiến Hứa Chi Miểu to hơn.
Đột nhiên, cô cảm thấy trong bụng như thứ gì đó khẽ đập .
Cô sững , đây là t.h.a.i máy ?
Hứa Chi Miểu đặt bát sứ xuống, kéo áo len lên, nhẹ nhàng đặt tay lên bụng. Sau một lúc, lòng bàn tay cô cảm nhận hai cú thúc nhẹ qua làn da bụng.
Cảm giác mờ nhạt, nếu chú ý kỹ lẽ sẽ bỏ lỡ.
Đôi mắt Hứa Chi Miểu mở to, ngạc nhiên : “Bà ơi, chúng nó động ! Hai đứa nhỏ đang động trong bụng con!”
“Thật hả?” Cụ bà Diệp lau tay đầy đất, mừng thương: “Mang một đứa mệt lắm , con mang hai, mau nhà xuống .”
Hứa Chi Miểu cảm thấy quá mệt nhọc, lúc cô chỉ tràn đầy niềm mong đợi và háo hức.