Hứa Chi Miểu thèm thuồng gật đầu ngay: “Được.”
Cô kéo Phương Viên : “Chị cũng ở . Đông ăn cho vui, ngon hơn nữa.”
Mắt Hoàng Hữu Lương sáng lên. Phương Viên do dự một lát cũng đồng ý.
Dù Tần Liệt luyện nấu ăn khá thành thạo, nhưng món “đại tiệc” thế vẫn khiến an tâm để . Hứa Chi Miểu định tự tay nấu, nhưng từ chối ngay.
Cụ bà Diệp vui vẻ: “Để bà cho, mấy đứa chỉ việc chờ ăn thôi.”
Hứa Chi Miểu nhớ nhà hết gia vị, vội tìm lý do để lẩn ngoài, bước gian của .
Những loại rau trái vụ cô trồng Tết Nhị Bá mang bán, giờ chỉ còn một ít để dành cho nhà ăn.
Cô hái một ít ớt, định biệt thự lấy gia vị và hương liệu. lúc đó, cô thấy con lấp lánh trong gian chuyển thành “8”.
Trước giờ con vẫn đổi, bây giờ đầu năm mới đổi. Phải chăng đây là dấu hiệu cho thời hạn tái tạo vật phẩm trong gian là mười năm?
Mười năm. Với thời gian , họ thể dựng nghiệp, đủ để còn phụ thuộc gian nữa.
Hứa Chi Miểu chỉ thoáng qua, nhanh ch.óng lấy thứ cần và rời khỏi gian.
Cô đưa gia vị và ớt cho cụ bà Diệp. Bà ngạc nhiên: “Giờ còn cả ớt tươi như thế ? Con lấy từ ?”
Hứa Chi Miểu giải thích giống như với Nhị Bá: “Đây là rau trồng trong nhà kính ở nơi khác. Mùa đông trồng rau mùa hè, mùa hè trồng rau mùa đông, tiện. Chúng con mang từ tỉnh về đấy ạ.”
Cụ bà Diệp xuýt xoa: “Thảo nào! Chắc đắt lắm nhỉ? Nhà quê chúng từng , thành phố đúng là nơi , cái gì cũng .”
Hứa Chi Miểu chớp chớp mắt. là đắt thật, nhưng bà cụ nào , cô mới là thứ rau củ để kiếm tiền.
Thời kỳ , dù nhà kính trồng rau, nhưng đủ để cung ứng diện rộng. Mấy loại rau đều do cô trồng trong gian của .
Lời giải thích cô giấu kín trong lòng. Đợi đến gặp Nhị Bá tiếp theo, cô sẽ rau trái vụ kiếm bao nhiêu tiền.
Bữa ăn hôm đó khiến ai cũng no căng bụng. Khi kết thúc, trời tối đen như mực.
Cụ bà Diệp đuổi hết khỏi bếp: “Để bà dọn là . Các cô trẻ cứ trò chuyện hoặc về nhà tắm rửa ngủ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-278.html.]
Mọi : “...” Thôi đành .
Hoàng Hữu Lương chuẩn về nhà, còn Phương Viên thì về điểm tập trung của thanh niên tri thức. Hứa Chi Miểu cảm thấy ăn no quá khó chịu, nên rủ Tần Liệt cùng cô dạo tiêu cơm.
“Anh Đinh, dạo với bọn em ?” Hứa Chi Miểu hỏi.
Đinh Báo Quốc xua tay: “Anh giúp bà Diệp dọn dẹp một chút, nữa.”
Hứa Chi Miểu và Tần Liệt quen với , cũng khách sáo, gật đầu ngoài.
Tần Liệt cầm theo đèn pin, hai lượt đưa Hoàng Hữu Lương và Phương Viên về nhà.
Đã sang xuân, nhiệt độ ấm hơn một chút nhưng vẫn còn lạnh.
Trên bầu trời xa xa, những vì mờ nhạt lóe sáng. Hứa Chi Miểu khoác tay Tần Liệt, đường, chỉ chăm chú ngắm trời.
Dù Tần Liệt cũng sẽ để ý đường cho cô.
Dọc đường, hai trò chuyện vu vơ. Hứa Chi Miểu gì, Tần Liệt cũng đáp , khiến cô vui vẻ.
Khi về gần đến nhà, họ bất ngờ chạm mặt Lâm Phong.
Lâm Phong Tần Liệt trong bộ quần áo bông sạch sẽ, bên cạnh một phụ nữ xinh yêu kiều.
Anh gì, nhưng cảm giác như bản sỉ nhục nặng nề.
Khi hai sắp bước qua, Lâm Phong bất giác gọi giật : “Tần Liệt, tự hào lắm đúng ?”
Tần Liệt nhíu mày: “Cậu gì?”
“ , bây giờ cái gì cũng hơn , cảm thấy đắc ý lắm, đúng ?” Lâm Phong nghiến răng: “ đừng tưởng rằng sẽ mãi mạnh hơn . Rồi sẽ thấy, bao giờ chấp nhận phận thế !”
Tần Liệt để tâm, đầu định tiếp.
Thấy , Lâm Phong càng nghĩ rằng lời chạm đến , giọng càng lớn hơn: