Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 277

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:59:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Thúy mím c.h.ặ.t môi, biểu cảm đó khiến Chu Nhị Muội nổi giận.

Hôm qua, cuối cùng cũng đợi con bé về, cô định đ.á.n.h cho nó một trận trò, ai ngờ nó cùng họ hàng bên công an của nhà Tần Liệt, cả nhà cô chỉ dám buông lời mắng mỏ, ai dám tay.

Nhìn đứa con gái mà cô cho là thứ vô dụng , lòng cô trào dâng bực bội. Không những việc chậm chạp, mà còn lười biếng, nuôi gà thôi mà cũng mất cả buổi trời.

định c.h.ử.i, nhưng lúc đó Ngô Tú Anh từ trong nhà bước .

Hứa Chi Miểu nghiêng đầu, bình thản : “Chúng đến tìm bà Ngô, nếu chuyện gì thì chị thể tránh một lát ?”

Chu Nhị Muội đảo mắt khinh thường, nghĩ thầm chẳng lẽ họ chuyện gì bí mật mà ?

, nhưng ánh mắt của vài đang chằm chằm khiến bà thoải mái, cuối cùng bĩu môi : “Làm như ai thèm lắm .”

Thấy Chu Nhị Muội vặn vẹo bỏ , bà cụ Diệp mới hỏi: “Tú Anh, hôm qua bà về nhà ?”

Ngô Tú Anh mời trong, đáp: “Hôm qua Tần Liệt và đưa chúng về, cả nhà sợ hãi lắm, dám gì.”

“Thế thì , .” Bà cụ Diệp thở phào nhẹ nhõm.

Hứa Chi Miểu : “Bà Ngô, đây là Phương Viên, thanh niên trí thức, chắc bà từng gặp . Chị tìm bà để may quần áo.”

Phương Viên vốn khuôn mặt phúc hậu, dễ khiến lớn quý mến, cô tươi, mắt cong cong: “Bà Ngô, đây là mảnh vải con mua ở nhà. Nghe Chi Miểu tay nghề của bà khéo, con mới đặc biệt mang đến nhờ bà may giúp một chiếc váy.”

Ngô Tú Anh hiền hòa đáp: “Được, các cô chê là vui . Muốn may kiểu gì, cứ .”

Phương Viên đòi hỏi cao lắm, qua loa về ý tưởng của . Hứa Chi Miểu nghĩ một lát đề nghị: “Bà Ngô, bà đo kích thước của Phương Viên , nhưng tạm thời đừng may váy vội. Con một kiểu dáng nhờ bà xem . Nếu , lúc đó luôn cho Phương Viên cũng theo kiểu đó.”

Ngô Tú Anh gật đầu, Phương Viên tò mò hỏi: “Chi Miểu, em còn nghĩ cả kiểu dáng quần áo nữa ?”

Hứa Chi Miểu khiêm tốn: “Thật em cũng chỉ nghĩ bừa thôi. vải của chị theo chị xa thế , chắc chị cũng một chiếc váy bình thường quá đúng ?”

“Chị tin em nhất mà, dù bây giờ cũng mặc váy , chị vội, cứ theo ý em .” Phương Viên đáp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-277.html.]

Hứa Chi Miểu láu lỉnh: “Thế thì đến lúc đó chị trả tiền công nghĩ ý tưởng cho em đấy, miễn phí .”

Phương Viên trêu : “Được, , cho em hai cái kẹo, thế đủ ?”

“Đủ .” Ở góc tường bên ngoài, Chu Nhị Muội áp tai lén. Trong nhà rôm rả, cô chỉ loáng thoáng nào là may quần áo gì đó.

Cứ tưởng là tin tức gì mang tiền đến, hóa chỉ ?

lắc đầu, nhà, vẻ mặt đầy chán nản.

Trong khi đám phụ nữ bàn chuyện may quần áo, Tần Liệt và Hoàng Hữu Lương lên núi săn b.ắ.n. Lúc về, mỗi xách theo một con thỏ rừng.

Phương Viên ngạc nhiên : “Bây giờ thú rừng khó săn như thế, hai còn bắt , đúng là lợi hại thật.”

Hoàng Hữu Lương gãi mũi, ngượng ngùng : “Cũng tạm thôi.”

Tần Liệt liếc một cái, vạch trần chuyện Hoàng Hữu Lương thực tay trắng trở về.

Hứa Chi Miểu Đinh Báo Quốc, đang vẻ vui, khẽ đẩy Tần Liệt: “Các săn mà rủ , giận ?”

Tần Liệt: “... Không .”

Hứa Chi Miểu nghiêng đầu thắc mắc: “Vậy thế? Trông cứ như mất hồn .”

Tần Liệt cũng sang Đinh Báo Quốc, cúi đầu ủ rũ, trông chẳng khác gì con ch.ó mất xương.

Không mất hồn, mà là mất yêu.

Anh lẩm bẩm: “ gặp tình cờ, duyên phận là lời vô nghĩa. Thị trấn to thế, nếu , mà tình cờ gặp ?”

Tần Liệt , vẻ mặt chẳng mấy bận tâm: “Chi Miểu, hôm nay một con thỏ nướng, một con thỏ kho tàu nhé, ?”

 

Loading...