Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 276

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:59:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Vẫn chắc chắn , nếu lắp điện thì ít nhất cũng mất nửa năm."

Hứa Chi Miểu để ý, lắc đầu đầy lạc quan: "Chỉ cần hy vọng là ."

Có điện thì việc sách chăm sóc đứa bé đều thuận tiện hơn nhiều.

Ngồi xe cả ngày, chạy khắp nơi, Hứa Chi Miểu mệt rã rời. Nói vài câu, cô kìm mà ngáp dài.

Tần Liệt xoa xoa tóc cô thêm một lát, dịu dàng : "Miểu Miểu, đừng ngủ vội, chờ tóc khô ."

"Em buồn ngủ lắm." Hứa Chi Miểu , mắt nhắm hờ, giọng đầy vẻ nũng.

Tần Liệt véo nhẹ má cô: "Anh em mệt, nhưng chờ thêm chút nữa. Tóc còn ướt dễ cảm."

"..."

Hứa Chi Miểu cố gắng mở đôi mắt đang díp , đó leo lòng Tần Liệt, khẽ hôn lên cằm lạnh lùng của : "Được , sách cho em ."

Cô chỉ tay về phía đầu giường: "Cuốn sách tiếng Trung kìa."

Tần Liệt theo, lưỡng lự gật đầu: "Được."

Anh cẩn thận ôm Hứa Chi Miểu bằng một tay, tay với lấy cuốn sách, mở và bắt đầu .

đoạn văn cổ. Giọng của Tần Liệt trầm ấm, nhịp nhàng, nhưng với Hứa Chi Miểu đang buồn ngủ, âm thanh chẳng khác nào lời tụng kinh, càng càng thêm buồn ngủ.

Cô nhíu mày, uể oải lên tiếng: "Tần Liệt, đừng nữa. Cứ tiếp, em ngủ mất thật đấy."

Tần Liệt thở dài: "Miểu Miểu, em để buồn ngủ đây?"

"Chỉ cần đừng sách nữa." Hứa Chi Miểu nghịch ngợm kéo tay Tần Liệt, lấy móng tay vẽ những vệt hình bán nguyệt ngón tay , giọng đầy hào hứng: "Hay là kể chuyện bát quái , chuyện của ai cũng ."

Tần Liệt im lặng, ánh mắt sâu thẳm cô trong ánh đèn vàng nhạt từ chiếc đèn bàn chụp tre. Khuôn mặt cô ánh sáng càng thêm xinh . Cổ họng khẽ chuyển động, hỏi:

"Bây giờ buồn ngủ nữa ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-276.html.]

Hứa Chi Miểu hiểu: "Cũng còn buồn ngủ, nhưng nếu kể chuyện bát quái, em chắc chắn sẽ tỉnh táo đến lúc tóc khô."

"Được thôi. cách khác hơn để em tỉnh táo đến khi tóc khô." Nói , Tần Liệt kéo tay cô đặt lên nơi nên chạm.

"!!!"

Hứa Chi Miểu lập tức tỉnh táo, ký ức ùa về, cô rụt cổ cầu xin: "Tần Liệt, em buồn ngủ nữa ! Chúng đổi chủ đề chuyện khác . Hoặc... hoặc sách tiếp cũng !"

Tần Liệt, với nụ đầy nguy hiểm, đáp: "Đừng lo, cách âm lắm. Họ thấy ."

Đến cuối cùng, Hứa Chi Miểu chỉ tóc khô mà còn mệt đến tay chân rã rời. Tần Liệt thỏa mãn ôm cô lòng, vỗ về cho cô ngủ trong cơn giận dỗi.

Sáng hôm , Hứa Chi Miểu Tần Liệt gọi dậy ăn sáng. Cô chẳng buồn mở mắt, chỉ há miệng, lơ mơ nuốt vài miếng chui chăn ngủ tiếp.

Đến khi tỉnh dậy nữa, Đinh Báo Quốc lái xe thị trấn.

Hứa Chi Miểu thắc mắc: "Anh Đinh một ? Nơi lạ nước lạ cái, để tự thế?"

Tần Liệt nghĩ thầm: "Tên ngốc mà gặp , khéo còn hiểu nhầm là kẻ . Ai giải cứu nổi chứ?"

trả lời, chỉ cúi xuống giúp Hứa Chi Miểu mang tất.

Hứa Chi Miểu lắc đầu cảm thán: "Tình bạn giữa các thật là mỏng manh, đến chợ cũng chẳng thèm cùng ." Cô chậc lưỡi tỏ vẻ chê bai.

Buổi chiều, Phương Viên mang theo tấm vải mua từ tỉnh thành đến. Hứa Chi Miểu cùng bà cụ Diệp dẫn cô tìm bà Ngô.

Khi họ đến nơi, Trương Tiểu Thúy đang bê một chiếc chậu cũ cho gà ăn. Thấy họ đến, cô mừng rỡ gọi: "Chào bà Diệp, chào chị Hứa!"

Hứa Chi Miểu giới thiệu: "Tiểu Thúy, đây là chị Phương."

“Chị Phương.”

Phương Viên lấy một nắm hạt dưa, mỉm : “Tiểu Thúy, chị đến tìm bà nội em may quần áo, em giúp chị gọi bà ?”

Lúc , Nhị Muội từ trong nhà bước , bậc cửa nhằn hạt dưa nhổ vỏ, bằng ánh mắt mỉa mai: “Ôi chao, đây chẳng là mấy xen chuyện khác ? Gió nào thổi mấy đến đây nữa ? Tiểu Thúy, nhớ rõ ràng với họ nhé, trong nhà chẳng bạc đãi gì mày cả.”

 

Loading...