Bi kịch thường tạo bi kịch. Những quan niệm lạc hậu phần lớn sẽ theo con suốt đời.
Hứa Chi Miểu dịu khí, bèn chuyển chủ đề: "Bà Ngô, cháu bà khéo tay lắm, chị Phương Viên còn bảo với cháu rằng mấy ngày nữa sẽ đến nhờ bà may cho một chiếc váy."
Bà Diệp chen : "Chuyện Chi Miểu kể với . Bà đang ở đây, xem nhận lời nào?"
"Chuyện thì gì mà đồng ý chứ, bà . Bà , thích nhất là quần áo, cứ là vui." Gương mặt của bà Ngô Tú Anh nở nụ rạng rỡ: "Bà cứ bảo thanh niên trí thức đó đến , nhân lúc bây giờ đồng áng bận, sớm cho cô ."
Hứa Chi Miểu tinh nghịch đảo mắt, : "Vậy lát nữa cháu sẽ với cô . Bà Ngô , ngoài quần áo của Phương thanh niên trí thức, cháu cũng lấy thêm vài xấp vải để quần áo cho cả nhà, bà thiên vị nhé!"
Cách của cô nũng nịu lém lỉnh, khiến bà Ngô Tú Anh khỏi mỉm hiền từ:
"Được , bảo đảm cho nhà cháu thật chỉn chu. Đặc biệt là của cháu, chắc chắn sẽ thật ."
Hứa Chi Miểu hài lòng, kiêu hãnh hất cằm lên: "Cháu cảm ơn bà Ngô!"
Đinh Báo Quốc đầu , thấy Tần Liệt đang , ánh mắt dịu dàng dõi theo Hứa Chi Miểu, khỏi bĩu môi.
Hừ, ngọt ngào đến mức khiến nổi da gà. Sau mà vợ, nhất định dính lấy như .
Sau một lúc chuyện, cuối cùng nhóm của bà Ngô Tú Anh cũng về. Trước khi , nụ gương mặt bà tắt, bà trở nên trầm mặc hơn.
Trương Tiểu Thúy vẫy tay với Hứa Chi Miểu: "Chị ơi, em thể đến tìm chị chơi ?"
Hứa Chi Miểu nắm tay cô bé, dịu dàng đáp: "Tất nhiên , chỉ cần em rảnh, lúc nào cũng thể đến."
Trương Tiểu Thúy bẽn lẽn mím môi, nụ ngượng ngùng thoáng qua.
Sau một lát suy nghĩ, Hứa Chi Miểu sang Đinh Báo Quốc, : "Anh Đinh, thể cùng Tần đưa Tiểu Thúy và về ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-275.html.]
Đinh Báo Quốc hiểu ý, gật đầu, nhà lấy chiếc áo khoác quân phục của mặc . Khi bước , khí chất đổi , trông uy nghiêm hơn hẳn.
"Đi thôi."
Bà Lão Diệp và Hứa Chi Miểu họ rời . Đến khi bóng dáng khuất xa, bà Lão Diệp mới vỗ nhẹ tay Hứa Chi Miểu, : "Vẫn là cháu chu đáo, hy vọng nhà họ Trương thấy Báo Quốc mặc quân phục thì sẽ bớt lộng hành hơn."
Nhà họ Trương vốn chẳng phân biệt công an mặc gì, nhưng dọa một phen cũng là điều tồi.
Hứa Chi Miểu dọn dẹp ghế, nghĩ ngợi, lên tiếng hỏi: "Bà ơi, nhà họ Trương keo kiệt như thế, họ chịu mua máy khâu cho bà Ngô?"
"Bọn họ mua gì mà mua, cái tên Trương Đức Toàn keo kiệt đó, gì chịu bỏ tiền mua thứ đắt tiền như . Cái máy khâu đó là do con gái bà Tú Anh mua tặng, bà giữ khư khư, may mắn mới nhà họ Trương lấy bán đổi tiền."
Hóa bà Tú Anh nghề may mặc cũng chỉ kiếm chút ít tiền công, nhưng làng quê ít , nhiều gia đình tự may , nên cũng chẳng bao nhiêu. Nhà họ Trương thấy nghề kiếm tiền, bắt bà đồng, chẳng mấy khi để bà may đồ.
Hứa Chi Miểu gật gù: "Ra là ."
Trong lòng cô giúp đỡ bà Tú Anh, nhưng cách giúp cụ thể thế nào thì cần suy nghĩ thêm. Nếu thể giúp bà kiếm tiền, bà sẽ tự tin hơn, dù cho Tiểu Thúy học ly hôn, bà cũng sẽ chỗ dựa vững chắc hơn.
Tối hôm đó, Hứa Chi Miểu gội đầu xong, Tần Liệt cầm khăn lau tóc giúp cô.
Nghe cô về suy nghĩ giúp bà Ngô Tú Anh, Tần Liệt âm thầm ghi nhớ trong lòng.
"À , hình như sắp tới lên lắp điện cho làng đấy."
Mắt Hứa Chi Miểu sáng lên, cô vui mừng hỏi: "Thật ?"
Tần Liệt bất lực Hứa Chi Miểu đầy hào hứng, tay cẩn thận dùng khăn lau nước còn đọng mái tóc ướt của cô.