Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 272

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:58:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ở nông thôn, tư tưởng như thế khá phổ biến. Hứa Chi Miểu định phản bác, thì lên tiếng .

"Thời buổi nào mà ông còn con gái là đồ tiêu tiền? Sao, ông do ông sinh chắc? Nhìn xem nhà ông bao nhiêu con trai, nhưng chẳng đứa nào hồn. Còn dựa tiền sính lễ của em gái để cưới vợ, thấy mất mặt ?"

Hứa Chi Miểu ngờ trong làng suy nghĩ hiện đại như . Cô lập tức sang, nhưng quen đó. Tuy nhiên, cô thầm tán thưởng lời sắc bén trong lòng.

Những lời đ.â.m trúng nỗi đau của hai đàn ông nhà họ Trương, khiến mặt mày bọn họ đen như mực.

Ngô Tú Anh thấy bạn già của đến, cảm xúc dồn nén bấy lâu bỗng bùng nổ, bà ôm c.h.ặ.t bà cụ Diệp và nức nở.

Hứa Chi Miểu thở dài. Họ thể giải quyết tình hình mắt, nhưng đây cách lâu dài.

điều khiến cô bất ngờ là khi đội trưởng và chủ tịch hội phụ nữ đến, Ngô Tú Anh lau khô nước mắt, ánh mắt đầy kiên định, tuyên bố: " ly hôn."

Câu của bà Ngô khiến tất cả đều bất ngờ.

Thời , dù khái niệm ly hôn, nhưng thực tế ít thực sự thế. Nhà nào chẳng lúc lục đục, thường chọn cách chịu đựng để chuyện qua .

Ai ngờ rằng, một bà cụ như Ngô bà bất ngờ tuyên bố ly hôn, khiến khỏi ngạc nhiên.

Trương Đức Toàn, với đôi mắt già nua mở to hết cỡ, cảm thấy mặt mũi mất sạch, đến mức mấy sợi tóc trắng đầu ông cũng như dựng lên.

“Mày tao mất mặt! Nói lung tung cái gì đấy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-272.html.]

Ông sang đội trưởng và trưởng hội phụ nữ, gượng: “Nhà bà già tỉnh táo, để hai cán bộ xem chuyện . Đây là việc nhà , chúng tự giải quyết , phiền đến .”

Bà Ngô bước lên, dõng dạc: “ lung tung. ở nhà họ Trương trâu ngựa mấy chục năm, giờ chịu hết nổi , cũng chịu nữa. Ông thấy mất mặt, còn chỉ sống thoải mái vài năm. Đội trưởng, đồng chí, ly hôn.”

Đàm Vĩnh Kiện nhức cả đầu, Dư Phương cũng thế nào.

Ban đầu, họ chỉ nghĩ đây là một vụ cãi cọ nhỏ, ai ngờ dẫn đến chuyện ly hôn nghiêm trọng thế .

Lúc , cặp vợ chồng nhà con cả – nãy giờ trốn trong phòng – nhịn nữa, hùng hổ bước , ngay lập tức bắt đầu mắng c.h.ử.i bà Ngô.

Trương Tài Đại, gần năm mươi tuổi, há miệng lộ cả hàm răng vàng khè, quát: “Mẹ, điên ? Trước mặt bao nhiêu loạn thế, thấy mất mặt ?”

Vợ ông , Chu Nhị Muội, xông lên bóp mạnh tay Trương Tiểu Thúy, mắng: “Đều tại cái con c.h.ế.t tiệt , đúng là đồ chổi, đồ tai họa. Biết lúc sinh dìm thùng nước tiểu cho c.h.ế.t quách , đỡ gây họa đến giờ cả nhà rối tung lên.”

Trương Tiểu Thúy ôm tay, nức nở. Bà Ngô vội kéo cô bé lưng , lớn tiếng: “Con dâu cả, cô đừng châm chọc! hỏi cô, Tiểu Thúy là con gái cô, mà bọn họ định bán nó , cô cũng nhẫn tâm đồng ý ?”

Chu Nhị Muội gì, nhưng trong lòng thầm trách móc.

Nếu là con gái, bà sinh . Trong mắt bà và cả gia đình , con gái chẳng giá trị gì. Sớm muộn gì cũng là nhà khác, chỉ con trai mới thể phụng dưỡng cha . Con gái thì chỉ nên ngoan ngoãn việc, lấy chồng và mang của hồi môn về cho nhà .

Tuy nhiên, bà và chồng sợ Tiểu Thúy oán trách , nên trốn trong phòng, để ông cụ giải quyết.

Cậu con trai nhà họ Triệu tuy lớn tuổi, mắt mờ chân cà nhắc, nhưng điều kiện gia đình cũng khá giả. Để con bé lấy , ít nhất nó cũng mang đồ ăn thức uống từ nhà chồng về đây. Nuôi nó đến giờ, coi như cũng lỗ.

 

Loading...