Thấy bà nội kiên quyết, Trương Phúc Mãn tức giận sang ông nội: "Ông nội, mau đưa con nhóc ! Nhà họ Trương nuôi nó bao lâu nay, mà nó là đứa vong ơn, chẳng chịu hy sinh chút nào cho gia đình. Đi học gì chứ? Học cái gì ho !"
Trương Đức Toàn vội vàng trấn an: "Đừng lo, ông đảm bảo hôm nay sẽ đưa nó ngay. Nhà họ Triệu sẵn sàng trả 30 tệ, đủ để cháu cưới vợ ."
Nghe , Trương Tiểu Thúy bệt xuống đất, òa: "Con học liên quan gì đến các ! Là do con tự ngoài nhặt phân bò, cỏ lợn đổi lấy, và tiền bà nội tiết kiệm mà . Các chỉ bán con gái để lấy tiền thôi!"
Cô bé ông nội và trai với ánh mắt đầy căm phẫn, chỉ cảm thấy lạnh lẽo và tuyệt vọng.
Trong gia đình , ngoài bà nội, ai về phía cô bé. Dù là cha chú bác, tất cả đều cho rằng con trai mới là trụ cột gia đình, còn con gái chẳng khác gì súc vật để sai bảo.
Trương Đức Toàn tức điên lên, hét lớn: "Đồ của nợ! Tiền bạc trong nhà họ Trương đều là của chúng ! Đời con gái từ đến nay là hầu hạ chồng con, cô gì đặc biệt hơn ai mà dám cãi? Còn dám linh tinh nữa, sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t cô ngay hôm nay!"
"Phì! Ai con gái sinh là để hầu hạ chồng con? Đây là tư tưởng ngu ! Phụ nữ thể nên chuyện, ai quyền ép Tiểu Thúy bỏ học!" Ngô Tú Anh ngẩng đầu, đôi mắt cháy rực cơn giận dữ thể kiềm chế.
Thấy bà cãi cọ mãi xong, Trương Đức Toàn thèm đôi co nữa. Ông xắn tay áo, định xông lên đ.á.n.h .
Trong lòng ông, hai đàn bà càng ngày càng quá quắt. Ngô Tú Anh, một mụ vợ già ông cưới mấy chục năm, gần đây ngày càng khó bảo. Còn Tiểu Thúy, đúng là bà đầu độc mới sinh ngang ngạnh như .
Phụ nữ nên chuyện? Phì, từ xưa đến nay đàn ông mới là trời của phụ nữ!
Không chăm lo cho đàn ông trong nhà, còn xúi giục đứa cháu gái vốn thể đem một khoản tiền sính lễ lớn học cái thứ vô dụng gì đó, trong mắt Trương Đức Toàn, con đàn bà đúng là đáng ăn đòn!
Hắn nhớ hồi xưa dạy dỗ vợ , khiến bà sợ đến nỗi ngoan ngoãn phục tùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-271.html.]
, khi thấy định tay, Ngô Tú Anh chẳng còn cam chịu như . Bà như một con gà mái bảo vệ con, ánh mắt đầy giận dữ chằm chằm Trương Đức Toàn, chuẩn liều mạng với .
Bà nhẫn nhịn quá nhiều năm, đến mức khi cả cuộc đời , chỉ thấy một trò hề đáng thương.
Hồi trẻ, bà sống nhún nhường, nhưng giờ tuổi, chẳng lẽ vẫn thể sống theo ý một ?
Trong khoảnh khắc , ánh mắt Ngô Tú Anh bừng lên tia sáng mãnh liệt hơn cả thời thanh xuân. Bà nhất định chống , nhất định bảo vệ cháu gái của .
lúc hai sắp lao , bà cụ Diệp quát lớn: "Trương Đức Toàn, ông gì thế hả? Trước mặt bao nhiêu mà ông định đ.á.n.h vợ ?"
Hứa Chi Miểu bên cạnh cũng lên tiếng: "Vừa nãy Tiểu Hổ gọi đội trưởng và chủ tịch hội phụ nữ . Các hết đ.á.n.h dùng cô bé Tiểu Thúy đổi lấy tiền, chắc chắn sẽ phê bình, giáo d.ụ.c!"
Trương Phúc Mãn, vốn để ý đến Hứa Chi Miểu từ , thấy cô hôm nay càng xinh , ánh mắt khỏi mơ màng: "Đồng chí Tiểu Hứa, cô đến đây?"
Hứa Chi Miểu khó chịu đáp: "Nhà các loạn thế , chỉ , mà cả hàng xóm xung quanh cũng đến xem kìa. Mọi đều thấy rõ cả, đến lúc đội trưởng hỏi, ai cũng thể chứng!"
Lời cô dứt, từ ngoài sân vang lên tiếng ủng hộ của .
Lúc , Trương Phúc Mãn mới để ý ngoài sân tụ tập ít , khuôn mặt lập tức sa sầm.
Trương Đức Toàn nghiến răng: "Đây là chuyện nhà , liên quan gì đến các ? là ch.ó xen chuyện chuột! Đội trưởng đến thì ? vẫn giữ nguyên ý kiến, con gái đúng là thứ chỉ tiêu tiền, nuôi bao nhiêu năm chẳng lẽ đòi chút sính lễ nào?"