Tần Liệt ngừng một lúc, : “Không lạnh ? Cô mặc áo .”
Tạ Vân vui mừng hỏi: “Anh đồng ý ?”
Thấy trả lời, cô cho rằng ngầm đồng ý, nên nũng nịu: “Nếu chịu hợp tác từ đầu thì chẳng cần phiền phức thế .”
Đạt mục đích, Tạ Vân nhanh ch.óng khoác áo . Dù trời cũng lạnh quá .
Cô cũng lo Tần Liệt sẽ đổi ý, đến lúc đó cởi áo là .
Tần Liệt bước vài bước, ngoảnh :
“Vừa đá cô mạnh, chắc cô đau nhỉ? Mặc áo , chúng tìm bác sĩ xem .”
Tạ Vân chút nghi ngờ, vội vàng bước theo Tần Liệt. thể nghĩ đến chuyện xảy , nơi đá giờ vẫn đau nhói.
Thế nhưng, cô thầm trong lòng. Chẳng bây giờ nắm thóp ?
Trong đầu Tạ Vân bắt đầu mơ mộng về cuộc sống con dâu giám đốc nhà máy, bật vài tiếng tự mãn: "Tần Liệt, nãy tay nặng chứ? là con gái mà, chẳng thương gì cả. Sau nhất định sửa tính ."
Cô tiếp tục , ngừng: "À, bảo bố cố gắng xin cho một căn nhà hơn. thích sống chung với già , phiền c.h.ế.t ."
"Yên tâm, cũng sẽ để phiền đến cuộc sống của chúng . Bà tự lo chuyện của , chẳng dư tiền để nuôi bà."
"Về đàn bà đang m.a.n.g t.h.a.i , bảo cô nhanh ch.óng phá t.h.a.i cút xa một chút. đời nào nuôi con của khác ."
Nói đến đây, Tạ Vân chợt chột .
Mình từng qua với ít đàn ông, nhưng bao giờ mang thai. Lúc chỉ nghĩ đó là may mắn, nhưng giờ suy nghĩ , liệu cơ thể vấn đề gì ?
Tuy nhiên, sự chột nhanh ch.óng tan biến. Dù thì chỉ cần cô gả nhà họ Thẩm, sẽ dễ dàng để vuột mất vị trí .
Chuyện con , chỉ cần giấu Thẩm Phó Chi và Tần Liệt, bỏ tiền mua một đứa trẻ từ nơi khác về là xong. Cô từng một bà thím xa họ , đến giờ nhà chồng vẫn đứa trẻ con ruột.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-259.html.]
Tạ Vân suy nghĩ miên man đủ thứ, mãi đến khi nhận Tần Liệt hề đáp : "Tần Liệt, gì chứ?"
Lúc , cô mới chú ý xung quanh ngày càng tối tăm. Con hẻm hẹp, ánh sáng yếu ớt, chỉ đủ để thấy lờ mờ bóng : "Tần... Tần Liệt, gì . Ở đây tối quá."
Sự sợ hãi bắt đầu len lỏi trong lòng cô . Nhỡ Tần Liệt g.i.ế.c thì ? Một đàn ông khỏe mạnh, là ở quê, cô chống ?
Cô dừng , chịu tiếp. Tần Liệt bình thản đáp: "Sắp tới ."
Tạ Vân suy nghĩ một lúc, nhớ đến một vài danh y thường sống ở những nơi khuất nẻo như thế , trong lòng trấn an . Có lẽ Tần Liệt đưa đến gặp một thầy t.h.u.ố.c giỏi thật.
Dù đàn ông trông lạnh lùng, nhưng hóa vẫn để ý đến .
Tần Liệt chỉ đúng một câu, đó im lặng.
Tạ Vân cảm thấy yên tâm hơn, quấn c.h.ặ.t áo tiếp tục bước theo .
Đi qua vài con hẻm nhỏ, cuối cùng Tạ Vân cũng cảm thấy Tần Liệt dừng chân.
"Đến nơi ?" Cô quanh, nhưng chỗ trông chẳng giống nơi ở của một thầy t.h.u.ố.c.
Một giọng khàn khàn vang lên từ phía : "Phụ nữ? Chỗ mà cũng phụ nữ đến ? Lạ thật."
Nghe giọng đó, Tạ Vân rùng , cảm thấy quen quen: "Chu Phúc Lai?"
Người đàn ông cũng nhận , cất giọng kỳ quặc: "Tạ Vân? Là cô ?"
Tần Liệt ngờ một kẻ lang thang ngẫu nhiên quen với cô , đúng là trùng hợp. định ở , lặng lẽ rời .
Trong bóng tối, giọng của Chu Phúc Lai kỳ quái hơn: "Tạ Vân, cô trốn lâu như , ngờ gặp ở đây. Đây chẳng là mệnh ?"
Giọng dần trở nên điên loạn: "Cô hại thê t.h.ả.m đến mức , nhà để về. Còn cô, con đàn bà đê tiện, sang quyến rũ khác. Sao? Gã trưởng phòng mắt cô ?"