Trọng Sinh Về Năm 70, Người Đẹp Kiều Diễm Có Được Gia Đình Sung Túc - Chương 254

Cập nhật lúc: 2026-02-20 03:58:13
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thời gian qua con với Tần Liệt ... ở chung phòng ?"

Hứa Chi Miểu ngớ . Cô với Tần Liệt vẫn luôn ngủ chung mà?

nhanh ch.óng, cô hiểu ý bà hỏi. Cái "ở chung" chỉ đơn thuần là ngủ chung phòng thôi.

Hứa Chi Miểu cảm thấy mặt nóng ran: "Chưa ạ."

Trước đây Tần Liệt bảo đợi đến khi định, bây giờ qua ba tháng, cẩn thận, dám gì, chỉ sợ ảnh hưởng đến em bé.

"Đừng ngại. Giờ t.h.a.i định , thể sinh hoạt bình thường. Đừng để chuyện ảnh hưởng đến tình cảm vợ chồng." Nguyễn Minh Hà thẳng thắn : "Nhiều cặp đôi cãi vã trong giai đoạn , chỉ cần cẩn thận một chút là vấn đề gì."

Hứa Chi Miểu gần như giật hết lá rau tay, khẽ gật đầu: "Con hiểu ."

Thấy Hứa Chi Miểu trả lời, Nguyễn Minh Hà hài lòng tiếp tục nấu ăn.

Buổi tối, bữa cơm trông thật phong phú. Sau khi Hứa Chi Miểu và Tần Liệt đến thăm ba cụ ông Trương, Vương, Phó ở viện quân nhân liền mời họ qua dùng bữa chung. Cả nhà trở nên thật náo nhiệt.

Khi ăn uống no nê, khi về, Hứa Chi Miểu chia quà mà bà cụ Diệp chuẩn cho .

Nguyễn Minh Hà cảm thán: "Bà nội các con đúng là chu , bụng. Tiếc là phận may mắn."

thoáng qua chuyển chủ đề: "Năm nay ba của Báo Quốc về, Tết hai nhà chúng cùng ăn mừng, cho vui."

Mấy ông cụ "gạt ngoài" nên hài lòng: "Sao chỉ hai nhà, chúng cũng góp vui!"

Thẩm Phó Chi trấn an: "Các chú, các bác, nhà chúng đông quá, đủ chỗ . Hay là thế , qua tháng giêng, đến nhà ăn cơm luân phiên ."

Lời định, cũng dần giải tán.

Thẩm Phó Chi hôm nay vui vẻ, uống thêm vài ly, giờ chút mệt. Anh dặn dò vài câu, rửa qua về phòng nghỉ ngơi.

Hứa Chi Miểu sang Tần Liệt, ngửi thử : "Anh mệt ? Nếu uống rượu thì rửa nghỉ ngơi sớm ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/trong-sinh-ve-nam-70-nguoi-dep-kieu-diem-co-duoc-gia-dinh-sung-tuc/chuong-254.html.]

Tần Liệt tựa đầu cổ cô, khẽ đáp: "Không uống. Anh sợ uống ngủ say quá, đêm em tiện gọi. Trong ly nước lọc."

Hơi thở phả lên da khiến cô cảm thấy nhột nhạt. Hứa Chi Miểu lườm : "Sao ranh mãnh thế, để ông cụ Vương phát hiện thì thế nào? Chắc chắn sẽ mắng một trận."

Không trách , lúc ăn cơm chạy bếp hai , hóa là để đổ nước lọc.

Tần Liệt lém lỉnh: "Anh lấy nước đây."

Hai rửa mặt xong, Hứa Chi Miểu rúc lòng Tần Liệt.

Chăn dường như phơi nắng đó, thoang thoảng mùi ấm áp dễ chịu. Tần Liệt đặt tay lên bụng cô, nhẹ nhàng sờ qua lớp áo: "Hình như lớn hơn ."

Hứa Chi Miểu cũng thắc mắc. Người trong làng đều m.a.n.g t.h.a.i ba tháng thì bụng đổi rõ rệt, nhưng bụng cô thì thấy khá rõ.

Chẳng lẽ đứa bé phát triển nhanh hơn bình thường? Cô nghĩ, tìm bà Đinh hỏi thăm mới .

Da của cô vốn mềm mịn, từ khi m.a.n.g t.h.a.i càng thêm mượt mà, như thể nặn nước. Tần Liệt thở mạnh hơn, vội rụt tay : "Miểu Miểu, ngủ thôi."

Hứa Chi Miểu cảm nhận sự đổi của , nắm tay đặt lên áo , nhẹ nhàng trở , thì thầm bên tai , giọng ngọt ngào như mật: "Nhẹ thôi, mà."

Đôi mắt đen sâu của Tần Liệt đấu tranh trong bóng tối, cuối cùng sự kiên định tan vỡ nụ hôn dịu dàng thơm ngát.

Tuyết rơi cả đêm, sáng bên ngoài phủ một lớp áo trắng xóa tinh khôi. Hứa Chi Miểu xuống từ cửa sổ, thấy trong sân lũ trẻ con đang vui vẻ chơi đùa.

Sau bữa sáng, Thẩm Phó Chi ngoài lo công việc nhà máy. Hứa Chi Miểu đề nghị: "Tần Liệt, chúng cũng ngoài chơi ."

Tần Liệt rửa bát xong, véo nhẹ mũi cô: "Ngoài lạnh lắm, chơi thì mặc thêm áo ấm."

Hứa Chi Miểu sợ lạnh mùa đông, nhưng ghét mặc nhiều áo vì cảm thấy vướng víu, thành mâu thuẫn.

"Được thôi." Cô miễn cưỡng đồng ý.

Tần Liệt tìm một chiếc áo bông dày cho cô mặc ngoài, thêm khăn quàng cổ và chiếc mũ len tai gấu mà cô tự đan.

 

Loading...